Đại Công Tước, Đó Chỉ Là Sai Lầm! [Cập nhật lúc: 11:08 23/01/2022] Chapter mới nhất: Chương 19. Tác giả: Đang Cập Nhật. Tình trạng: 1. Số chương: 19. Lượt xem: 2.116. Đánh giá: Manhwa 18+ Ngôn Tình Romance Truyện Màu. 91O9P. Âu Vũ Thanh bị chặn ở trên cầu, chạng vạng năm sáu giờ, đúng thời điểm giao thông thành phố như cái giếng phun, mặc dù cây cầu lớn bắc qua sông đã được phân làm nhiều luồng song tình hình giao thông vẫn chẳng khá khẩm hơn, vào giờ này, chỉ cần một chiếc xe trên cầu nảy sinh vấn đề, cả dòng xe cộ phía sau đều bị đình theo xe phía trước nhích lên từng thước từng buồn bực, anh hạ cửa kính xe xuống một chút, gió sông lập tức lùa gió mang theo ít nhiều khí thu, dường như từ trong mưa tới, thấm lạnh, cuốn theo cả ít hơi nước, phảng phất trên mặt anh, anh thấy cơ thể mình đã hạ nhiệt, nhưng trong lòng vẫn nôn nóng như ép bản thân bình tĩnh Tiểu Tinh có lẽ sẽ chẳng vui vẻ gì khi thấy anh, anh cần chuẩn bị tinh thần. Song, anh không thể để cô tiếp tục nói “Âu Vũ Thanh, em muốn ly hôn với anh”, những lời ấy mà cứ nhắc đi nhắc lại, có khi sẽ trở thành sự thật, anh không thể để cô có cơ hội nói thế nữa, nếu cô còn dám, anh sẽ lập tức chặn miệng cô lại, cho đến cô không thể nói nổi suy nghĩ miên man, cuối cùng xe cũng thông, anh xuống cầu, hướng về trung tâm thành phố mà tiến vào khu nhà cho gia đình cán bộ thị ủy, trời đã sập tối, khu nhà này có diện tích khá lớn, nhưng dù anh có nhắm hai mắt lại vẫn có thể dò được phương hướng, đây cũng là nơi anh lớn lên từ Hạ Tiểu Tinh ở khu Bắc, còn nhà anh ở khuNam, chỉ cách nhau mấy trăm khi kết hôn anh đã nghĩ, có lẽ từ rất lâu về trước anh đã bị Hạ Tiểu Tinh để ý, chỉ là khi đó anh không biết cô mấy vòng, đi đến dưới lầu nhà Hạ Tiểu Tinh, hơn bảy giờ, tiểu khu nhà nhà sáng đèn, trong không khí mơ hồ có hương cơm thoảng qua, không biết từ bếp nhà nào, vẳng ra tiếng xào rau “lạo xạo lạo xạo”, lọt vào tai anh lại cảm thấy vô cùng dễ cửa xuống xe, anh ngẩng đầu nhìn về ban công lầu bốn, ánh đèn vàng ấm áp, tương tự màu của ánh đèn nhà họ trước kia. Đó dường như là màu của Hạ Tiểu bước đến trước cửa chống trộm, ấn chuông lầu bốn, không đến một lát sau đã có tiếng trả lời “Ai thế?” Là tiếng của Từ Thục đáp “Mẹ, là con.” Từ Thục Vân lập tức ấn công tắc mở cửa “Vũ Thành à, mau lên đây.” Anh thấy mình có phần may mắn, những lúc thế này, có mẹ vợ quả là một việc không vào cửa anh liền bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Hạ Tiểu Tinh, cô đứng cạnh bàn, đang bày biện thức ăn, bộ dạng hình như mới từ phòng bếp đi ra. Anh làm như không thấy, nói chuyện với mẹ Thục Vân bảo anh “Vũ Thanh, con rửa tay đi rồi ăn cơm.” Anh đáp lời rồi đi rửa tay, miệng kín đáo nhếch lên một chút, anh đến thật khéo, vừa đúng lúc ăn là phong cách của Hạ Tiểu Tinh ba mặn một canh, toàn món anh quen thuộc, canh rong biển nấu tôm khô, nhạt đến độ có thể làm nước uống, anh ăn cũng đã quen, ngẩng đầu nhìn Hạ Tiểu Tinh ngồi đối diện, cô đang dùng đôi mắt lạnh băng nhìn anh, anh cũng nhìn cô chằm thân? Ai đồng ý với đầu, anh nói chuyện với mẹ vợ, Từ Thục Vân cho là anh tới đón con gái, nói với Hạ Tiểu Tinh “Tiểu Tinh, con đi với Vũ Thanh đi, mai hẵng về đây.”Hai người đều sửng sốt, Âu Vũ Thanh biết mình đã nói bậy nói bạ, giương mắt nhìn Hạ Tiểu Tinh, ánh mắt vừa chạm, Hạ Tiểu Tinh tức khắc chuyển tầm mắt đi nơi khác “Không cần đâu mẹ, anh ấy gần đây bề bộn nhiều việc, không có thời gian lo cho con, ăn cơm xong anh ấy sẽ đi.”Từ Thục Vân tin lời con gái, nhìn về phía con rể “Vũ Thanh, gần đây công việc bận lắm sao? Mỗi lần đến đều đi ngay.”Anh mở miệng định nói, Hạ Tiểu Tinh lại nhìn anh “Chẳng phải có người đang đợi anh sao? Anh ăn nhanh lên rồi đi.” Nói xong lại múc một muôi canh cho lòng anh nhất thời dâng lên một ngọn lửa vô Tiểu Tinh, càng lúc càng biết mắt, anh đặt bát cơm xuống “Mẹ, con muốn nói Tiểu Tinh vài lời.” Nói xong, lập tức đứng lên giữ chặt tay Hạ Tiểu Tinh, kéo cô đi về phía phòng ngủ của Tiểu Tinh thử rút tay ra nhưng không sao thoát được, sợ bị mẹ nhìn ra điểm khác lạ, chỉ đành để anh kéo vào phòng qua cửa, Âu Vũ Thanh ấn cô lên tường “Có người đang đợi anh? Ai đang đợi anh cơ? Em nói xem. Còn nữa, ai đồng ý ly thân với em?”Hạ Tiểu Tinh đã sớm đoán được sẽ bị anh kiềm giữ nên không hề phản kháng, chỉ mở miệng nói chuyện “Việc này còn phải ưng thuận sao? Chúng ta chỉ còn thiếu bước trực tiếp lo liệu thủ tục ly…” Lời còn chưa nói xong, miệng cô đã bị Âu Vũ Thanh chặn lấy. Anh thô lỗ hôn cô, ngậm chặt môi cô rồi dùng lực xông vào, mút lấy, quấn lấy, một lúc lâu sau mới buông cô Tiểu Tinh từ trong rối loạn tỉnh táo lại, trên mặt thoáng ửng đỏ “Âu Vũ Thanh, rốt cuộc anh muốn thế nào?” Cô đã cho anh tự do, trở về nhà mẹ đẻ, nếu như thế không gọi là ly thân thì cái gì mới là ly thân?Âu Vũ Thanh nhìn đôi môi hồng phấn của cô, giọng có phần khàn khàn “Anh không muốn ly hôn! Còn nữa, em mượn tiền ai thì mang trả lại đi.”Hạ Tiểu Tinh trừng mắt nhìn thẳng vào anh “Thể diện đối với anh quan trọng đến thế sao?”Âu Vũ Thanh không trả lời, anh không phải vì thể diện, mà chính là không muốn ly hôn, nhưng anh sẽ không giải thích, anh chỉ biết dùng hành nhắc lại một lần nữa “Anh không muốn ly hôn!” Ngoại trừ câu đó, anh nói không ra lời, tựa hồ anh chỉ có thể nói được mỗi câu trong mắt Hạ Tiểu Tinh chầm chậm trào ra sự bi thương, anh nhìn thấy vẻ thương tâm của cô từng chút từng chút chồng chất, cuối cùng biến thành một tầng hơi nước, tích tụ làm đôi mắt cô nhòa đi, anh biết không được rồi, anh cần nói gì đó, nhưng anh vẫn không thể mở Tiểu Tinh nói “Được, em thành toàn cho anh, tạm thời không ly hôn, nhưng, em không cần tiền của anh. Chúng ta cứ tách ra như thế, đợi đến lúc anh kiếm đủ thể diện, chúng ta đi làm thủ tục. Có điều anh nhớ kỹ, cho dù tới khi đó, ly hôn cũng là em nói chứ không phải Âu Vũ Thanh anh đề nghị trước.” Nói đến câu cuối, âm điệu của cô đã thay Vũ Thanh không ngờ rằng cô lại nói vậy, cảm thấy trong lòng buồn bực, dường như rất khó chịu, vậy mà mở miệng lại chỉ kêu lên ba tiếng “Hạ Tiểu Tinh!”Không phải như thế, ý anh không phải thế này, nhưng, vì cái gì anh nói không ra Tiểu Tinh nhìn anh, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng mà bi thương, anh bỗng kéo cô vào trong ngực, dùng sức ôm thật chặt. Anh sẽ không nói, chỉ có thể ôm cô như vậy, cằm tựa vào đỉnh đầu cô, anh cảm thấy trong lòng thật ấm áp, cũng rất mềm mại, tay vòng quanh thắt lưng cô, nhẹ nhàng siết chặt, cô ở trong vòng tay anh , anh bỗng nhiên không muốn buông ra, cứ như vậy mà ôm cô Tiểu Tinh từ trong lồng ngực anh giãy ra, kéo cửa, ra khỏi phòng ngủ. Từ Thục Vân đang thu dọn bát đĩa trên bàn, Hạ Tiểu Tinh đỡ lấy rồi vào phòng bếp, ở lì đó không Thục Vân đưa anh ra đi xuống dưới lầu, ngửa cổ nhìn lầu bốn, tâm tình có phần nặng tại biện pháp tốt nhất có lẽ là nhanh chóng chuẩn bị xong nhà, sau đó sớm đón cô đi khu nam, trở về nhà mở cửa cho anh, nhìn thấy con trai ít khi về nhà thì mặt mày mừng rỡ, vội hỏi anh đã ăn chưa. Anh cúi đầu đổi giày, trả lời đã ăn rồi, ngẩng đầu thấy Âu Lam Lam đi ra từ phòng bếp, tay vẫn còn ướt, hình như vừa rửa bát quăng túi xuống ghế “Trùng hợp thế, em cũng ở đây à?”Mẹ giải thích với anh “Lam Lam mang sang hơn chục con cua rất to, cha con cao hứng, uống vài ngụm rượu, đi ngủ mất rồi. Còn mấy con nữa trong nồi, vẫn còn nóng, lấy cho con nếm thử nhé.” Nói xong liền vào phòng thu, đúng là thời điểm cua ngon Lam Lam giũ giũ tay, đi về phía anh “Anh, sao muộn thế này mới về?” Anh quay đầu nhìn cô “Có chuyện gì sao? Kịp gặp em còn gì.”Âu Lam Lam đến gần sát anh, bỗng dưng hạ thấp giọng “Quyên Tử vừa mới rời đi.”Âu Vũ Thanh sửng sốt, Âu Lam Lam thận trọng nhìn anh chăm chú, cố nắm bắt nét mặt anh “…Kỳ thật, mười con cua kia là Quyên Tử mua, cô ấy không cho em nói với bác trai bác gái.”Âu Vũ Thanh mày hơi nhíu lại, yên lặng hai giây mới nói “Lần sau đừng để cô ấy làm vậy nữa.” Dứt lời liền tránh ánh mắt Âu Lam Lam, đi về phía Lam Lam lại tiến vào theo anh, Âu Vũ Thanh quay đầu lại trừng mắt với cô “Anh đi vệ sinh, em theo vào làm gì?”Âu Lam Lam nhìn anh, sắc mặt có phần thần bí “Anh, nhà của Hạ Tiểu Tinh đã nộp lên trên, hai người hiện tại không ở chung chứ? Mấy hôm trước, có một người con trai trên đường đuổi theo vợ anh tặng hoa, ngay bên ngoài siêu thị ở cửa Bắc, em với Quyên Tử đi qua, vừa lúc nhìn thấy.” Nói xong, bèn nhìn lại Vũ Thanh đang rửa tay, động tác chợt khựng lại vài giây, nhưng rồi tiếp tục kéo khăn lau tay, giống như tùy ý hỏi “Em có nhìn nhầm không? Anh ta trông thế nào?”Âu Lam Lam kề sát vào anh, giọng nén xuống vô cùng thấp “Không nhìn lầm đâu, Hạ Tiểu Tinh nổi bật như vậy, em nhìn lầm sao được, nhiều người khác cũng thấy. Một anh chàng rất đẹp trai, thấp hơn anh một chút, nhưng nhìn có vẻ thật lòng, luôn chặn Hạ Tiểu Tiểu Tinh không buông, cuối cùng bị cô ấy đá một cái, lại giống như kẻ ngốc, cứ đứng trên đường không nhúc nhích, một mực nhìn theo vợ anh đi xa.”Thấy Âu Vũ Thanh hơi ngây người, cô ngừng một chút “Em có phần thương cảm cho anh chàng kia, cố gắng của anh ấy làm người ta thấy đau lòng.” Sắc mặt Âu Vũ Thanh chợt biến, nói với cô “Em năm nay đã hai tám tuổi rồi, còn không mau mau kiếm chồng đi.” Nói xong, đẩy cô ra, bước khỏi Lam Lam sau đó về nhà luôn, lúc từ biệt anh còn nghiến răng nghiến lợi, anh chỉ làm như không phát hiện, cúi đầu ăn ở cạnh nhìn anh ăn, anh bỗng nhiên ngẩng đầu “Mẹ, sau này đừng cho Quyên Tử tùy tiện đến đây.”Bà Âu sửng sốt, lập tức hiểu ý con trai “Mẹ biết.” Rồi lại bất đắc dĩ cười “Con bé toàn đi cùng Lam Lam, mẹ không thể không cho nó vào.”Âu Vũ Thanh cúi đầu không Tiểu Tinh không thích đến nhà anh lắm, thời gian mới kết hôn còn hay sang, có hai ba lần đến nhà anh tình cờ gặp Ngô Quyên, sau đó cô không nhiệt tình đến đây nữa. Có một lần còn thật khéo, hai người bọn họ vừa vào cửa liền thấy Ngô Quyên từ trong phòng anh đi ra, Hạ Tiểu Tinh làm như không thấy, trò chuyện với mẹ chồng không đến hai câu rồi lấy cớ cần về nhà mẹ đẻ, một mình rời đó anh không mấy để ý đến cảm nhận của cô, đến giờ hồi tưởng lại mới thấy đáy lòng có phần ê ở lại nhà mình, lại một đêm không ngon giấc, nửa đêm ngồi dậy rút điếu thuốc, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến lời Âu Lam Lam “…nhìn có vẻ rất thật lòng, …cuối cùng bị cô ấy đá một cái, lại giống như kẻ ngốc, cứ đứng trên đường không nhúc nhích, một mực nhìn theo vợ anh đi xa.”Giác quan thứ sáu nói cho anh biết, người này, chính là người đã cho Hạ Tiểu Tinh vay Tiểu Tinh trước nay luôn là đứa trẻ thích mơ mộng, sống trong thế giới đồng thoại của riêng mình, thế giới thực của cô rất nhỏ hẹp, chẳng có mấy người, ngoại trừ cha mẹ thì chỉ còn anh, bạn cũng chỉ có một là Hứa Thanh Lan, anh nghĩ không ra ai có thể cho cô mượn một trăm đàn ông này là từ nơi nào mà ra?Sáng sớm chưa đến bảy giờ anh đã chào cha mẹ rồi ra cửa. Thần sắc cha không tốt lắm, anh biết là liên quan đến việc ông tạm thời bị cách chức, nhưng anh không biết động viên ông thế nào nên đành chẳng nói không lái xe đến công ty mà chỉ đi vài trăm mét, dừng xe bên con đường mà Hạ Tiểu Tinh khi ra ngoài phải đi này anh mới hiểu vì sao hôm qua mình phải đổi xe với Long Huy, có lẽ trong tiềm thức, anh đã sớm dự liệu chính mình sẽ lén quan sát Hạ Tiểu hơn một giờ, cuối cùng anh cũng nhìn thấy Hạ Tiểu rưỡi sáng, mặt trời mới nhô lên một chút, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu lên người cô, cô từ đầu kia đường đi tới, sắc mặt có phần nghiêm túc, nhưng vẫn thanh lệ động lòng người khó diễn tả. Anh luôn luôn thừa nhận cô là mỹ nữ, lần đầu tiên thấy cô, anh đã cho rằng cô ỷ vào mình xinh đẹp mà có phần không biết trời cao đất dầy, khí đó, trong lòng anh có ý nghĩ sẽ giáo huấn nhiên, ba năm, anh đã đánh cho sự tự tin của cô tiêu tan gần Hạ Tiểu Tinh không còn nụ cười rạng rỡ ở trước mặt, anh chợt cảm thấy mình sai lầm rồi, cô là một đứa trẻ thích bám người, đúng ra anh nên để cô làm trẻ con, anh không nên buộc cô trưởng đi tới cách anh vài mét nhưng không để ý tới mấy chiếc xe ven cô đã đi xa một đoạn, anh lặng lẽ khởi động khỏi cửa tiểu khu, cô băng qua đỗ xe ở ven đường nhìn theo con đường lớn rộng vài chục mét, xe tải, xe hơi, chạy tới chạy lui, xe nào cũng đi rất Tiểu Tinh đứng bên trong vạch phân cách đường, thấy có khoảng trống, chạy hai bước, lại đột nhiên phát giác có xe chạy tới quá nhanh, cô vội dừng xe kia phóng tới, dao động hai bên một chút, sượt qua người Âu Vũ Thanh chợt siết chặt lại, cứ như bị một bàn tay vô hình hung hăng nhéo một cái, khoảnh khắc đó, trong mắt anh chỉ thấy người phụ nữ sang đường bậy bạ kia cùng chiếc xe lao về phía băng qua đường cái, đi về phía trạm xe buýt cách đó không tay nắm chặt tay lái của anh rốt cuộc cũng buông lỏng ra, lại bỗng nhiên dâng lên một nỗi kích động, anh muốn xông qua đường, bắt lấy người phụ nữ kia, đem cô trói chặt lại. Rời khỏi tiểu khu hoa viên ở ngoại ô thành phố, Hạ Tiểu Tinh lái xe về nhà. Ánh nắng mùa thu rọi vào khiến cô có chút hốt hoàng, trước mắt không ngừng hiện lên hình ảnh cô gái mang thai kia cùng gương mặt của đường nhận được điện thoại của Từ Thục Vân, hỏi cô có lấy được tiền không, cô chỉ trả lời “Mẹ, con sẽ giải quyết.” Trong điện thoại truyền đến tiếng khóc than ai oán xen lẫn trách móc, cô lặng lẽ nghe một lúc rồi ngắt điện có phần thương cảm cho mẹ, hơn một tháng nay bà đã phải trải qua đủ mọi ấm lạnh của nhân gian còn nhiều hơn cô. Những người trước kia bợ đỡ nịnh hót cha, giờ đây đối với cô giả bộ không quen biết, họ hàng thân thích ngày trước lễ tết chẳng bao giờ vắng mặt, bỗng dưng khi cần điện thoại đều không nhấc máy. Huống chi cha còn làm ra chuyện như vậy, nếu để bà biết cô gái kia đang mang thai bảy, tám tháng, bà làm sao chịu đựng trăm vạn, biết kiếm đâu ra? Cô trong đầu thầm nghĩ vấn đề lý mà nói, lúc này người cô nên xin giúp đỡ nhất, hẳn là Âu Vũ Thanh, nhưng cứ nghĩ đến người đàn ông sắc mặt lúc nào cũng lạnh như băng cùng bản hợp đồng hôn nhân kia lại khiến cô không muốn mở miệng với sản của bọn họ phân định rõ ràng chẳng khác gì người lạ, Âu Vũ Thanh ngoài ba ngàn sinh hoạt phí đưa cho cô mỗi tháng, chưa bao giờ anh nói cho cô biết anh có bao nhiêu tài sản. Đồ đạc hai người cũng được chia rất rõ ràng, của anh, của tôi, trên bề mặt đều như dán cái nhãn vô hình. Tới giờ phút này, Hạ Tiểu Tinh dù không muốn cũng phải thừa nhận, Âu Vũ Thanh đối với cô mà nói, chính là một người xa chí so với người lạ còn không nhớ lại cách so sánh tàn nhẫn của anh, nói quan hệ giữa cô và anh là khách làng chơi với con vịt, kiểu quan hệ như vậy, cô có thể mở miệng thỉnh cầu anh sao?Khi qua siêu thị, Hạ Tiểu Tinh dừng xe đi vào. Hôm nay là ngày Âu Vũ Thanh cố định trở về, mỗi tuần thứ hai tư sáu, nếu không vướng tình huống đặc biệt, anh đều nhất định về nhà, đây là giao hẹn khi kết Vũ Thanh nghiêm chỉnh tuân thủ ước định, trừ khi đi công tác xa, ba ngày này, anh đều về vậy không theo giờ giấc cố thời gian mới kết hôn, Hạ Tiểu Tinh luôn chuẩn bị chu đáo đồ ăn chờ anh, nhưng thường xuyên không đợi được. Anh luôn luôn có việc bận. Chẳng hạn, đồng nghiệp thất tình, muốn anh cùng uống rượu. Hay, anh còn công việc chưa hoàn thành, nhưng qua điện thoại cô lại nghe rõ mồn một có người hô “Vũ Thanh, đến lượt cậu xuất bài.”Sau đó cô dần dần bị buộc phải tiếp nhận sự thật này, không còn chờ mong anh đúng giờ trở về cùng nhau ăn cơm. Nhưng thứ hai tư sáu mỗi tuần, cô vẫn chuẩn bị đồ ăn ngon chờ anh, thỉnh thoảng Âu Vũ Thanh đói bụng trở về, cô cứ như trúng xổ số, dù đã ăn một mình, cũng vẫn cùng anh ăn lần ra cô rất lười, cũng không thích nấu cơm, những ngày Âu Vũ Thanh không về nhà, cô hoặc là ăn ở ngoài, hoặc là ăn qua loa bát mỳ, thậm chí hai quả táo là có thể xong hai nhớ có một lần, Âu Vũ Thanh đột nhiên về nhà vào ngày đáng lẽ anh không phải về, Hạ Tiểu Tinh đang ngồi trước máy vi tính với đống kí tự giữa căn phòng tối om, nghe thấy tiếng đóng cửa, đi ra khỏi thư phòng thấy anh bước vào nhà, liền giật mình đứng ngây trong phòng không nấu cơm, trừ đồ uống trong tủ lạnh, chẳng còn cái gì ăn cùng cô đành ra ngoài mua một ít thức ăn đóng hộp Vũ Thanh có vẻ cũng không đói, chỉ ăn một chút, ngược lại cô đem toàn bộ cơm cùng thức ăn anh chưa động đũa chén sạch. Âu Vũ Thanh ngồi bên kia bàn, nhìn cô như đang như thể tinh tinh, miệng bật ra một câu “Em đói đến thế cơ à?” Cô còn đang mải ăn, phồng má thuận miệng đáp “Hai ngày qua chỉ ăn sáng”. Hôm đó cô không cần đi làm, lại không muốn ra khỏi cửa, mải mê gõ văn bản quên cả giờ giấc, cũng quên luôn cảm giác đói nói đã thấy ánh mắt Âu Vũ Thanh nhìn cô, đang từ xem tinh tinh biến thành xem yêu ấy cô rất muốn kêu với anh một câu “Chị đây trước khi lấy anh chưa từng bị đói! Lần nào anh trở về chẳng được hầu hạ ba món mặn một món canh? Hôm nay là tại anh vi phạm cái qui định dở hơi kia, tự dưng tập kích bất ngờ!”Cô đương nhiên không nói ra, Hạ Tiểu Tinh một mực nỗ lực làm vợ hiền, học nấu cơm, học may vá, tuy chẳng dễ dàng gì nhưng cuối cùng cũng học nay, cô không biết Âu Vũ Thanh có trở về ăn cơm chiều hay không, song giờ cô đã chẳng muốn gọi điện cho anh, anh muốn về thì về, không về thì thôi, nhưng nếu hôm nay anh không trở lại, cô không biết lần tiếp theo nấu cơm cho anh là ngày nào còn ngôi nhà này, hôn nhân của bọn họ liệu còn tiếp tục được sao?Cô không biết, thật sự không thể nào biết đến nhà trước tiên là mở tủ quần áo, hai ngày nữa sẽ phải chuyển đi, cô còn rất nhiều đồ đạc cần thu dọn. Từng chồng một, cô mang quần áo của Âu Vũ Thanh ra mặt trời dần tắt, nhìn đồng hồ đã năm giờ, cô ra khỏi phòng ngủ đi vào là ba món mặn một món canh đơn giản, đồ ăn phức tạp cô làm không nổi, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy thứ rau dưa theo mùa, canh thì quanh năm suốt tháng ba loại không đổi, không phải canh cà chua thì là canh rong biển, không thì lại là canh trứng nấu hôm nay là rong biển nấu chóng chuẩn bị xong, Hạ Tiểu Tinh theo thói quen nhìn sang đồng hồ treo tường ở phòng khách, cô chỉ đợi cùng lắm đến bảy giờ, nếu khi ấy Âu Vũ Thanh vẫn chưa về, cô tự ăn một lúc đó, cô nghe thấy tiếng bước chân lên lầu của Âu Vũ bước một, không nhanh không chậm, vững chãi rõ ràng, tương đồng với con người của anh, chín chắn, trầm ổn điềm vốn luôn nghe được tiếng bước chân của anh, cho dù cô đang làm gì cũng cỏ thể lập tức biết được, người đang lên lầu, là không ra mở cửa thay Tiểu Tinh không nhớ rõ ngày cô bắt đầu không mở cửa cho anh là khi nào. Cõ lẽ là tháng thứ bảy sau khi kết hôn, hay là tháng thứ tám, chỉ nhớ có một ngày, cô tự dưng cảm thấy tiếng khóa cửa chuyển động “lách cách” là âm thanh tuyệt mỹ nhất trên đời, tựa như đang nói… “Anh đã về”, ba tiếng này thực sự là câu nói hay nhất, ấm áp nhất thế ngày đó trở đi, cô không còn ra mở cửa cho anh Vũ Thanh đóng cửa, thay dép lê. Hạ Tiểu Tinh nhìn anh, bình thản nói “Rửa tay đi rồi ăn cơm”, sau đó trở lại phòng bếp xới Vũ Thanh rửa sạch tay đi ra, hai người mặt đối mặt ngồi lẳng lặng ăn cơm, chỉ nghe thấy tiếng muôi sứ thỉnh thoảng đụng vào chén canh, chẳng ai mở miệng nói chuyện, tạo thành sự im lặng khác ra không lâu trước kia còn không phải như do Hạ Tiểu Tinh luôn miệng ríu rít như chim sẻ, chuyện trên trời dưới đất đều đem ra nói, lúc mua thức ăn thấy người ta cãi nhau, có con chim trên lan can tùy tiện đi bậy, đủ mọi thứ chuyện. Đôi khi, cô còn đột nhiên im lặng, ngạc nhiên mở to mắt nhìn chằm chằm vào mặt Âu Vũ điểm lần đầu tiên làm thế, Ân Vũ Thanh cơ hồ lấy làm lạ, lập tức hỏi cô “Làm sao thế?”Hạ Tiểu Tinh giương ra vẻ mặt ngại ngùng, lúng ta lúng túng nói “Trên mặt anh… có hạt cơm.”Âu Vũ Thanh ánh mắt chợt lóe lên, rất nhanh nâng tay vuốt một vòng xung quanh miệng, nhưng chẳng sờ thấy hạt cơm nào, giương mắt nhìn Hạ Tiểu Tinh, cô vẫn vô tội mở to mắt dõi theo một điểm nào đó trên mặt anh. Anh lại nhấc tay kiểm tra nữa, hoàn toàn chẳng thấy gì, Hạ Tiểu Tinh vẫn như cũ, không nhúc nhích nhìn chằm chằm cứ như quả thật trên mặt anh đang dính hạt rốt cuộc đứng dậy đi vào toa lét soi giây đồng hồ sau anh quay lại, thấy Hạ Tiểu Tinh lấy tay che mặt cười đến gập người, nghe thấy tiếng ghế anh ngồi xuống, tiếng cười lại càng to, khiến anh hận không thể đem mặt cô dúi vào bát hôm đó Hạ Tiểu Tinh lại chủ động trêu chọc anh, khiến anh lần đầu tiên phải dùng biện pháp mạnh với cô, cho đến khi cô cầu xin tha thứ mới chịu buông cách hơn một tháng cô lại đùa giỡn với anh như vậy, riết thành quen, hiển nhiên mặc kệ cô, nhưng sau vẫn không chống đỡ được ánh mắt kinh ngạc không chớp cứ nhìn mình chằm chằm của cô, cuối cùng nhịn không được sờ lên mặt một cái. Hạ Tiểu Tinh lại giống con gà mái vui vẻ cười khanh khách, làm anh tái xanh cả đó anh nhất quyết không mắc lừa cô nữa. Anh tự nói với mình, dù trên mặt quả thật dính cơm cũng kệ xác nó, tuyệt đối không động tay. Nhưng Hạ Tiểu Tinh vẫn hồn nhiên đùa bỡn anh như thế, cách một hai tháng lại trêu chọc anh một lần. Có lần anh làm mặt lạnh hỏi cô “Làm thế thú vị lắm à?”Hạ Tiểu Tinh híp mắt cười, nói với anh “Không phải cá, sao biết niềm vui của cá?”Anh không phải cá, cho nên anh trước sau không hiểu nổi trò tự biên tự diễn của cô rốt cuộc có gì vui đó yên lặng thế này, suy cho cùng rất bất Vũ Thanh đặt đũa xuống, ngồi thẳng người nhìn về phía Hạ Tiểu Tinh, cô vẫn cúi đầu im lặng ăn cơm. Từ khi cha cô xảy ra chuyện, cô không còn trêu đùa anh lần nào nhiên anh lại cảm thấy mất mát, Hạ Tiểu Tinh giả ngây giả dại kia, chẳng thấy bóng dánh đâu giác được Âu Vũ Thanh đang nhìn mình, Hạ Tiểu Tinh chầm chậm ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều không có biểu cảm gì. Hạ Tiểu Tinh từ từ mở miệng, giọng nói rất bình tĩnh “Âu Vũ Thanh, căn nhà này không thể ở được nữa, em phải đem nó hoàn trả. Quần áo của anh em đã giúp anh xếp vào vali, còn những đồ đạc khác, anh tự thu dọn đi, chắc cũng chẳng có mấy, tối đa một vali là đủ, ngày mai anh lúc đi nhớ mang theo, nhưng để chìa khóa lại để em đem Vũ Thanh lúc này mới chú ý tới trong phòng khách quả thật có một chiếc vali, sững sờ một chút rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, Hạ Văn Cường xảy ra chuyện, anh không đến mức bất ngờ như Hạ Tiểu Tinh, nhà bị thu hồi cũng là điều trong dự Tiểu Tinh khóe miệng nửa cười, nói tiếp “Nhà này với anh vốn chẳng khác gì khách sạn, như thế cũng tốt, đồ đạc của anh thu dọn một lát là xong, còn lại đều là đồ của em, chắc phải tìm công ty dọn nhà đến xử Vũ Thanh nhìn vào gương mặt cô “Những thứ đó, em định dọn đến đâu?” Anh cố ý thêm vào mấy từ “những thứ đó”, mà không hỏi thẳng, em định dọn đến đâu? Nếu Hạ Tiểu Tinh không tự miệng nói ra trước, anh tuyệt đối sẽ không trực tiếp họ là vợ chồng, hiện tại lại có cảm giác như chim đang bay lại đem mỗi con quẳng vào một Tiểu Tinh cúi đầu, trong lòng lộ nụ cười sầu thảm, anh đúng là vẫn không muốn mở miệng nói câu “Có muốn dọn sang chỗ anh không?”. Kỳ thật, dù Âu Vũ Thanh chỉ khách sáo nói thế, cô cũng đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho anh “Không cần đâu, ở chỗ anh bên đấy không tiện, cách chỗ làm của em quá xa.”Ngẩng đầu, cô gắng gượng không cho mình biểu lộ sự đau lòng, nhưng giọng nói đã hơi khàn khàn “Ngoài nhà mẹ ra, em còn biết đi đâu?” Nhà của anh, cho tới giờ chưa từng là nhà của cô, anh không cho cô chìa khóa, cũng luôn từ chối cô đến cuối cùng vẫn không cam tâm, cô rốt cuộc chẳng thể kìm được mà hỏi “Anh không cho em tới chỗ anh còn gì? Như thế này, chúng ta không cần ngày ngày giáp mặt nhau, chẳng phải anh sẽ sống thoải mái hơn sao?”Âu Vũ Thanh từng không chỉ một lần cắn răng nói với cô “Nếu mỗi ngày đều phải sống cùng cô, tôi thà chết còn hơn.” Còn nhớ lần đầu tiên anh nói với cô như vậy, là sinh nhật của cô sau khi kết hôn không bao lâu, ngày đó cô ép anh đi cùng cô cả ngày, buổi tối thổi nến xong, khi cô đem kem bơ trét lên mặt anh, anh liền hung tợn nói những lời đến giờ cô vẫn nhớ rõ vẻ mặt chán ghét đó của Vũ Thanh không nói gì, chỉ nhếch khóe môi nhìn cô. Anh trước kia, đối với cô rất tàn nhẫn. Hạ Tiểu Tinh tuy đáng giận, nhưng tính trẻ con ương ngạnh của cô cũng có chừng mực, một khi đã tự hạn chế, không hề tùy hứng, trái lại làm người ta nảy sinh vài phần yêu cần nói đều đã nói, Hạ Tiểu Tinh đứng lên, đem bát đĩa trên bàn xếp lại, bưng vào phòng bên bồn nước, mắt cô ửng đổi lại là trước kia, cô nhất định sẽ mặt dày mặt nói “Em là vợ anh, em đương nhiên phải đi theo anh.” Nhưng, ba năm trôi qua, Hạ Tiểu Tinh hiện tại đã không còn là Hạ Tiểu Tinh ngu muội không biết trời cao đất dày trước kia. Cô đã dần học cách tiếp nhận hiện thực. Chẳng hạn như, trái tim của anh, cô vĩnh viễn không thể bước vào, ngược lại càng cố xông vào, lòng cô càng dần dần bị anh làm nguội ra, chẳng cần đến năm năm, chỉ cần ba năm, người đàn ông này đã dùng sự sắt đá cùng sự lạnh lùng vô tình của mình dạy cô trưởng ngạnh, ích kỷ, tình yêu đâu phải cứ cho là được nhận, cho dù chiếm đoạt được, cũng vẫn không thuộc về cô. Trên đời luôn luôn có một loại tình yêu như tôi yêu anh thì anh không thương tôi, khi tôi yêu người khác, anh lại luyến tiếc tôiKết Hôn Sai Lầm của tác giả Si Mộng Nhân là câu chuyện xoanh quanh tình yêu của ba người Âu Vũ Thanh – Hạ Tiểu Tinh – Diệp PhongGiới thiệu truyện ngôn tình hayNếu Âu Vũ Thanh là giấc mộng về một người đàn ông thành đạt, lịch lãm trong mộng của bao cô gái thì Diệp Phong như một làn gió mang đến hương vị ngọt ngào ngây ngất lại hết sức nhẹ nhàng của tình người đàn ông này cùng yêu Hạ Tiểu Tinh … và họ cùng khiến cô trưởng Hạ Tiểu Tinh yêu chồng mình – Âu Vũ Thanh 10 năm thì Diệp Phong cũng yêu cô suốt 8 năm …Hạ Tiểu Tinh cố chấp trong tình yêu với Âu Vũ Thanh bao nhiêu thì Diệp Phong lại cuồng dại với cô bấy nhiêu …Âu Vũ Thanh – Anh chậm chạp nhận ra tình cảm của mình, khi ấy vợ anh cũng đã bắt đầu dao động … Nhưng anh còn may mắn, vì anh có được hôn nhân hợp pháp, anh có được sức khỏe, anh có được sinh mạng … để bên cô lâu người đàn ông này cùng với bao biến cô cuộc đời đã đưa Tiểu Tinh – một cô gái sáng sủa hoạt bát nhưng hết sức nũng nịu, dần dần trưởng thành, trở thành người phụ nữ cứng cỏi độc lập. Rời khỏi tiểu khu hoa viên ở ngoại ô thành phố, Hạ Tiểu Tinh lái xe về nhà. Ánh nắng mùa thu rọi vào khiến cô có chút hốt hoàng, trước mắt không ngừng hiện lên hình ảnh cô gái mang thai kia cùng gương mặt của đường nhận được điện thoại của Từ Thục Vân, hỏi cô có lấy được tiền không, cô chỉ trả lời “Mẹ, con sẽ giải quyết.” Trong điện thoại truyền đến tiếng khóc than ai oán xen lẫn trách móc, cô lặng lẽ nghe một lúc rồi ngắt điện có phần thương cảm cho mẹ, hơn một tháng nay bà đã phải trải qua đủ mọi ấm lạnh của nhân gian còn nhiều hơn cô. Những người trước kia bợ đỡ nịnh hót cha, giờ đây đối với cô giả bộ không quen biết, họ hàng thân thích ngày trước lễ tết chẳng bao giờ vắng mặt, bỗng dưng khi cần điện thoại đều không nhấc máy. Huống chi cha còn làm ra chuyện như vậy, nếu để bà biết cô gái kia đang mang thai bảy, tám tháng, bà làm sao chịu đựng trăm vạn, biết kiếm đâu ra? Cô trong đầu thầm nghĩ vấn đề lý mà nói, lúc này người cô nên xin giúp đỡ nhất, hẳn là Âu Vũ Thanh, nhưng cứ nghĩ đến người đàn ông sắc mặt lúc nào cũng lạnh như băng cùng bản hợp đồng hôn nhân kia lại khiến cô không muốn mở miệng với sản của bọn họ phân định rõ ràng chẳng khác gì người lạ, Âu Vũ Thanh ngoài ba ngàn sinh hoạt phí đưa cho cô mỗi tháng, chưa bao giờ anh nói cho cô biết anh có bao nhiêu tài sản. Đồ đạc hai người cũng được chia rất rõ ràng, của anh, của tôi, trên bề mặt đều như dán cái nhãn vô hình. Tới giờ phút này, Hạ Tiểu Tinh dù không muốn cũng phải thừa nhận, Âu Vũ Thanh đối với cô mà nói, chính là một người xa chí so với người lạ còn không nhớ lại cách so sánh tàn nhẫn của anh, nói quan hệ giữa cô và anh là khách làng chơi với con vịt, kiểu quan hệ như vậy, cô có thể mở miệng thỉnh cầu anh sao?Khi qua siêu thị, Hạ Tiểu Tinh dừng xe đi vào. Hôm nay là ngày Âu Vũ Thanh cố định trở về, mỗi tuần thứ hai tư sáu, nếu không vướng tình huống đặc biệt, anh đều nhất định về nhà, đây là giao hẹn khi kết Vũ Thanh nghiêm chỉnh tuân thủ ước định, trừ khi đi công tác xa, ba ngày này, anh đều về vậy không theo giờ giấc cố thời gian mới kết hôn, Hạ Tiểu Tinh luôn chuẩn bị chu đáo đồ ăn chờ anh, nhưng thường xuyên không đợi được. Anh luôn luôn có việc bận. Chẳng hạn, đồng nghiệp thất tình, muốn anh cùng uống rượu. Hay, anh còn công việc chưa hoàn thành, nhưng qua điện thoại cô lại nghe rõ mồn một có người hô “Vũ Thanh, đến lượt cậu xuất bài.”Sau đó cô dần dần bị buộc phải tiếp nhận sự thật này, không còn chờ mong anh đúng giờ trở về cùng nhau ăn cơm. Nhưng thứ hai tư sáu mỗi tuần, cô vẫn chuẩn bị đồ ăn ngon chờ anh, thỉnh thoảng Âu Vũ Thanh đói bụng trở về, cô cứ như trúng xổ số, dù đã ăn một mình, cũng vẫn cùng anh ăn lần ra cô rất lười, cũng không thích nấu cơm, những ngày Âu Vũ Thanh không về nhà, cô hoặc là ăn ở ngoài, hoặc là ăn qua loa bát mỳ, thậm chí hai quả táo là có thể xong hai nhớ có một lần, Âu Vũ Thanh đột nhiên về nhà vào ngày đáng lẽ anh không phải về, Hạ Tiểu Tinh đang ngồi trước máy vi tính với đống kí tự giữa căn phòng tối om, nghe thấy tiếng đóng cửa, đi ra khỏi thư phòng thấy anh bước vào nhà, liền giật mình đứng ngây trong phòng không nấu cơm, trừ đồ uống trong tủ lạnh, chẳng còn cái gì ăn cùng cô đành ra ngoài mua một ít thức ăn đóng hộp Vũ Thanh có vẻ cũng không đói, chỉ ăn một chút, ngược lại cô đem toàn bộ cơm cùng thức ăn anh chưa động đũa chén sạch. Âu Vũ Thanh ngồi bên kia bàn, nhìn cô như đang như thể tinh tinh, miệng bật ra một câu “Em đói đến thế cơ à?” Cô còn đang mải ăn, phồng má thuận miệng đáp “Hai ngày qua chỉ ăn sáng”. Hôm đó cô không cần đi làm, lại không muốn ra khỏi cửa, mải mê gõ văn bản quên cả giờ giấc, cũng quên luôn cảm giác đói nói đã thấy ánh mắt Âu Vũ Thanh nhìn cô, đang từ xem tinh tinh biến thành xem yêu ấy cô rất muốn kêu với anh một câu “Chị đây trước khi lấy anh chưa từng bị đói! Lần nào anh trở về chẳng được hầu hạ ba món mặn một món canh? Hôm nay là tại anh vi phạm cái qui định dở hơi kia, tự dưng tập kích bất ngờ!”Cô đương nhiên không nói ra, Hạ Tiểu Tinh một mực nỗ lực làm vợ hiền, học nấu cơm, học may vá, tuy chẳng dễ dàng gì nhưng cuối cùng cũng học nay, cô không biết Âu Vũ Thanh có trở về ăn cơm chiều hay không, song giờ cô đã chẳng muốn gọi điện cho anh, anh muốn về thì về, không về thì thôi, nhưng nếu hôm nay anh không trở lại, cô không biết lần tiếp theo nấu cơm cho anh là ngày nào còn ngôi nhà này, hôn nhân của bọn họ liệu còn tiếp tục được sao? Cô không biết, thật sự không thể nào biết đến nhà trước tiên là mở tủ quần áo, hai ngày nữa sẽ phải chuyển đi, cô còn rất nhiều đồ đạc cần thu dọn. Từng chồng một, cô mang quần áo của Âu Vũ Thanh ra mặt trời dần tắt, nhìn đồng hồ đã năm giờ, cô ra khỏi phòng ngủ đi vào là ba món mặn một món canh đơn giản, đồ ăn phức tạp cô làm không nổi, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy thứ rau dưa theo mùa, canh thì quanh năm suốt tháng ba loại không đổi, không phải canh cà chua thì là canh rong biển, không thì lại là canh trứng nấu hôm nay là rong biển nấu chóng chuẩn bị xong, Hạ Tiểu Tinh theo thói quen nhìn sang đồng hồ treo tường ở phòng khách, cô chỉ đợi cùng lắm đến bảy giờ, nếu khi ấy Âu Vũ Thanh vẫn chưa về, cô tự ăn một lúc đó, cô nghe thấy tiếng bước chân lên lầu của Âu Vũ bước một, không nhanh không chậm, vững chãi rõ ràng, tương đồng với con người của anh, chín chắn, trầm ổn điềm vốn luôn nghe được tiếng bước chân của anh, cho dù cô đang làm gì cũng cỏ thể lập tức biết được, người đang lên lầu, là không ra mở cửa thay Tiểu Tinh không nhớ rõ ngày cô bắt đầu không mở cửa cho anh là khi nào. Cõ lẽ là tháng thứ bảy sau khi kết hôn, hay là tháng thứ tám, chỉ nhớ có một ngày, cô tự dưng cảm thấy tiếng khóa cửa chuyển động “lách cách” là âm thanh tuyệt mỹ nhất trên đời, tựa như đang nói… “Anh đã về”, ba tiếng này thực sự là câu nói hay nhất, ấm áp nhất thế ngày đó trở đi, cô không còn ra mở cửa cho anh Vũ Thanh đóng cửa, thay dép lê. Hạ Tiểu Tinh nhìn anh, bình thản nói “Rửa tay đi rồi ăn cơm”, sau đó trở lại phòng bếp xới Vũ Thanh rửa sạch tay đi ra, hai người mặt đối mặt ngồi lẳng lặng ăn cơm, chỉ nghe thấy tiếng muôi sứ thỉnh thoảng đụng vào chén canh, chẳng ai mở miệng nói chuyện, tạo thành sự im lặng khác ra không lâu trước kia còn không phải như do Hạ Tiểu Tinh luôn miệng ríu rít như chim sẻ, chuyện trên trời dưới đất đều đem ra nói, lúc mua thức ăn thấy người ta cãi nhau, có con chim trên lan can tùy tiện đi bậy, đủ mọi thứ chuyện. Đôi khi, cô còn đột nhiên im lặng, ngạc nhiên mở to mắt nhìn chằm chằm vào mặt Âu Vũ điểm lần đầu tiên làm thế, Ân Vũ Thanh cơ hồ lấy làm lạ, lập tức hỏi cô “Làm sao thế?”Hạ Tiểu Tinh giương ra vẻ mặt ngại ngùng, lúng ta lúng túng nói “Trên mặt anh… có hạt cơm.”Âu Vũ Thanh ánh mắt chợt lóe lên, rất nhanh nâng tay vuốt một vòng xung quanh miệng, nhưng chẳng sờ thấy hạt cơm nào, giương mắt nhìn Hạ Tiểu Tinh, cô vẫn vô tội mở to mắt dõi theo một điểm nào đó trên mặt anh. Anh lại nhấc tay kiểm tra nữa, hoàn toàn chẳng thấy gì, Hạ Tiểu Tinh vẫn như cũ, không nhúc nhích nhìn chằm chằm cứ như quả thật trên mặt anh đang dính hạt rốt cuộc đứng dậy đi vào toa lét soi giây đồng hồ sau anh quay lại, thấy Hạ Tiểu Tinh lấy tay che mặt cười đến gập người, nghe thấy tiếng ghế anh ngồi xuống, tiếng cười lại càng to, khiến anh hận không thể đem mặt cô dúi vào bát hôm đó Hạ Tiểu Tinh lại chủ động trêu chọc anh, khiến anh lần đầu tiên phải dùng biện pháp mạnh với cô, cho đến khi cô cầu xin tha thứ mới chịu buông tha. Cứ cách hơn một tháng cô lại đùa giỡn với anh như vậy, riết thành quen, hiển nhiên mặc kệ cô, nhưng sau vẫn không chống đỡ được ánh mắt kinh ngạc không chớp cứ nhìn mình chằm chằm của cô, cuối cùng nhịn không được sờ lên mặt một cái. Hạ Tiểu Tinh lại giống con gà mái vui vẻ cười khanh khách, làm anh tái xanh cả đó anh nhất quyết không mắc lừa cô nữa. Anh tự nói với mình, dù trên mặt quả thật dính cơm cũng kệ xác nó, tuyệt đối không động tay. Nhưng Hạ Tiểu Tinh vẫn hồn nhiên đùa bỡn anh như thế, cách một hai tháng lại trêu chọc anh một lần. Có lần anh làm mặt lạnh hỏi cô “Làm thế thú vị lắm à?”Hạ Tiểu Tinh híp mắt cười, nói với anh “Không phải cá, sao biết niềm vui của cá?”Anh không phải cá, cho nên anh trước sau không hiểu nổi trò tự biên tự diễn của cô rốt cuộc có gì vui đó yên lặng thế này, suy cho cùng rất bất Vũ Thanh đặt đũa xuống, ngồi thẳng người nhìn về phía Hạ Tiểu Tinh, cô vẫn cúi đầu im lặng ăn cơm. Từ khi cha cô xảy ra chuyện, cô không còn trêu đùa anh lần nào nhiên anh lại cảm thấy mất mát, Hạ Tiểu Tinh giả ngây giả dại kia, chẳng thấy bóng dánh đâu giác được Âu Vũ Thanh đang nhìn mình, Hạ Tiểu Tinh chầm chậm ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều không có biểu cảm gì. Hạ Tiểu Tinh từ từ mở miệng, giọng nói rất bình tĩnh “Âu Vũ Thanh, căn nhà này không thể ở được nữa, em phải đem nó hoàn trả. Quần áo của anh em đã giúp anh xếp vào vali, còn những đồ đạc khác, anh tự thu dọn đi, chắc cũng chẳng có mấy, tối đa một vali là đủ, ngày mai anh lúc đi nhớ mang theo, nhưng để chìa khóa lại để em đem Vũ Thanh lúc này mới chú ý tới trong phòng khách quả thật có một chiếc vali, sững sờ một chút rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, Hạ Văn Cường xảy ra chuyện, anh không đến mức bất ngờ như Hạ Tiểu Tinh, nhà bị thu hồi cũng là điều trong dự Tiểu Tinh khóe miệng nửa cười, nói tiếp “Nhà này với anh vốn chẳng khác gì khách sạn, như thế cũng tốt, đồ đạc của anh thu dọn một lát là xong, còn lại đều là đồ của em, chắc phải tìm công ty dọn nhà đến xử Vũ Thanh nhìn vào gương mặt cô “Những thứ đó, em định dọn đến đâu?” Anh cố ý thêm vào mấy từ “những thứ đó”, mà không hỏi thẳng, em định dọn đến đâu? Nếu Hạ Tiểu Tinh không tự miệng nói ra trước, anh tuyệt đối sẽ không trực tiếp họ là vợ chồng, hiện tại lại có cảm giác như chim đang bay lại đem mỗi con quẳng vào một Tiểu Tinh cúi đầu, trong lòng lộ nụ cười sầu thảm, anh đúng là vẫn không muốn mở miệng nói câu “Có muốn dọn sang chỗ anh không?”. Kỳ thật, dù Âu Vũ Thanh chỉ khách sáo nói thế, cô cũng đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho anh “Không cần đâu, ở chỗ anh bên đấy không tiện, cách chỗ làm của em quá xa.”Ngẩng đầu, cô gắng gượng không cho mình biểu lộ sự đau lòng, nhưng giọng nói đã hơi khàn khàn “Ngoài nhà mẹ ra, em còn biết đi đâu?” Nhà của anh, cho tới giờ chưa từng là nhà của cô, anh không cho cô chìa khóa, cũng luôn từ chối cô đến cuối cùng vẫn không cam tâm, cô rốt cuộc chẳng thể kìm được mà hỏi “Anh không cho em tới chỗ anh còn gì? Như thế này, chúng ta không cần ngày ngày giáp mặt nhau, chẳng phải anh sẽ sống thoải mái hơn sao?”Âu Vũ Thanh từng không chỉ một lần cắn răng nói với cô “Nếu mỗi ngày đều phải sống cùng cô, tôi thà chết còn hơn.” Còn nhớ lần đầu tiên anh nói với cô như vậy, là sinh nhật của cô sau khi kết hôn không bao lâu, ngày đó cô ép anh đi cùng cô cả ngày, buổi tối thổi nến xong, khi cô đem kem bơ trét lên mặt anh, anh liền hung tợn nói những lời đến giờ cô vẫn nhớ rõ vẻ mặt chán ghét đó của Vũ Thanh không nói gì, chỉ nhếch khóe môi nhìn cô. Anh trước kia, đối với cô rất tàn nhẫn. Hạ Tiểu Tinh tuy đáng giận, nhưng tính trẻ con ương ngạnh của cô cũng có chừng mực, một khi đã tự hạn chế, không hề tùy hứng, trái lại làm người ta nảy sinh vài phần yêu cần nói đều đã nói, Hạ Tiểu Tinh đứng lên, đem bát đĩa trên bàn xếp lại, bưng vào phòng bên bồn nước, mắt cô ửng đổi lại là trước kia, cô nhất định sẽ mặt dày mặt nói “Em là vợ anh, em đương nhiên phải đi theo anh.” Nhưng, ba năm trôi qua, Hạ Tiểu Tinh hiện tại đã không còn là Hạ Tiểu Tinh ngu muội không biết trời cao đất dày trước kia. Cô đã dần học cách tiếp nhận hiện thực. Chẳng hạn như, trái tim của anh, cô vĩnh viễn không thể bước vào, ngược lại càng cố xông vào, lòng cô càng dần dần bị anh làm nguội ra, chẳng cần đến năm năm, chỉ cần ba năm, người đàn ông này đã dùng sự sắt đá cùng sự lạnh lùng vô tình của mình dạy cô trưởng ngạnh, ích kỷ, tình yêu đâu phải cứ cho là được nhận, cho dù chiếm đoạt được, cũng vẫn không thuộc về cô. Contents1 Giới thiệu Truyện Kết Hôn Sai Các chương mới nhất2 Danh sách chương3 Trọn bộ Truyện Kết Hôn Sai Lầm “cập nhật ngày 11/06/2023“ Trọn bộ Kết Hôn Sai Lầm Full tập được cập nhật mới nhất ngày 11/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Giới thiệu Truyện Kết Hôn Sai Lầm 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Kết Hôn Sai Lầm Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 11/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – TruyenFull Trên đời luôn luôn có một loại tình yêu như vậy. Khi tôi yêu anh thì anh không thương tôi, khi tôi yêu người khác, anh lại luyến tiếc tôi Kết Hôn Sai Lầm của tác giả Si Mộng Nhân là câu chuyện xoanh quanh tình yêu của ba người Âu Vũ Thanh – Hạ Tiểu Tinh – Diệp Phong Giới thiệu truyện ngôn tình hay Nếu Âu Vũ Thanh là giấc mộng về một người đàn ông thành đạt, lịch lãm trong mộng của bao cô gái thì Diệp Phong như một làn gió mang đến hương vị ngọt ngào ngây ngất lại hết sức nhẹ nhàng của tình yêu. Hai người đàn ông này cùng yêu Hạ Tiểu Tinh … và họ cùng khiến cô trưởng thành. Nếu Hạ Tiểu Tinh yêu chồng mình – Âu Vũ Thanh 10 năm thì Diệp Phong cũng yêu cô suốt 8 năm … Hạ Tiểu Tinh cố chấp trong tình yêu với Âu Vũ Thanh bao nhiêu thì Diệp Phong lại cuồng dại với cô bấy nhiêu … Âu Vũ Thanh – Anh chậm chạp nhận ra tình cảm của mình, khi ấy vợ anh cũng đã bắt đầu dao động … Nhưng anh còn may mắn, vì anh có được hôn nhân hợp pháp, anh có được sức khỏe, anh có được sinh mạng … để bên cô lâu dài. 2 người đàn ông này cùng với bao biến cô cuộc đời đã đưa Tiểu Tinh – một cô gái sáng sủa hoạt bát nhưng hết sức nũng nịu, dần dần trưởng thành, trở thành người phụ nữ cứng cỏi độc lập. Các chương mới nhất Chương 54 Không thể chịu nổi Chương 53 Đóa hoa hồng trắng Chương 52 Mơ chỉ là giả Chương 51 Paris đang rơi tuyết Chương 50 Trả lời cho em Danh sách chương Chương 1 Cuộc hôn nhân bị sắp đặt Chương 2 Chia ly Chương 3 Tuyệt đối không hối hận Chương 4 Một tiếng thở dài Chương 5 Họa vô đơn chí Chương 6 Nỏ mạnh hết đà 1 Chương 7 Thân bất do kỷ Chương 8 Trừ phi – hoặc là Chương 9 Bạn cũ lâu năm Chương 10 Chỉ là tiểu thuyết Chương 11 Một mình đối mặt Chương 12 Không thể xua đi Chương 13 Yêu cùng không yêu Chương 14 Con dao hai lưỡi Chương 15 Nói không ra lời Chương 16 Âu phục hấp dẫn Chương 17 Khác gì kẻ ngốc Chương 18 Xa lạ như thế Chương 19 Yêu là thua Chương 20 Chương 21 Sữa đậu nành Chương 22 Nụ cười trong tấm ảnh Chương 23 Mỗi một chớp mắt Chương 24 Một cái tát Chương 25 Ánh nắng màu vàng Chương 26 Loại cảm giác này Chương 27 Không thể học được Chương 28 Hạ Tiểu Tinh không gặp được cha. Chương 29 Tiền căn hậu quả Chương 30 Tiền căn hậu quả 2 Chương 31 Thì ra là em Chương 32 Lau bụi chuyện xưa Chương 33 Chỉ cần anh còn sống. Chương 34 Nếu như có thể Chương 35 Xoáy lúm đồng tiền Chương 36 Yêu như vậy Chương 37 Rầm rầm, ầm ầm Chương 38 Nói anh yêu em. Chương 39 Trái hay là phải Chương 40 Từng hồi thức tỉnh Chương 41 Bất ngờ xảy đến Chương 42 Mâu thuẫn gay gắt Chương 43 Nhớ hay đã quên. Chương 44 Sinh nhật vui vẻ Chương 45 Giờ này khắc này Chương 46 Còn sống thì tốt. Chương 47 Mặt đối mặt. Chương 48 Làm sao chọn lựa Chương 49 Vẫy tay từ biệt Chương 50 Trả lời cho em Trọn bộ Truyện Kết Hôn Sai Lầm “cập nhật ngày 11/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang đọc truyện online hàng đầu Việt Nam với nhiều truyện hay chọn lọc và hầu hết các truyện đã full dành cho bạn đọc yêu thích, website hỗ trợ đọc tốt . Danh sách những truyện full đã hoàn thành hay nhất hiện nay với sự đa dạng về thể loại, chọn lọc về nội dung, liên tục cập nhật truyện full mới cho độc giả.

đọc truyện kết hôn sai lầm