Contents1 Dàn ý mẫu2 I. Mở bài3 II. Thân bài4 III. Kết bài5 Bài văn mẫu 16 Bài văn mẫu 27 Bài văn mẫu 3 Dàn ý mẫu I. Mở bài – Đôi nét về tác giả Trần Tế Xương: một tác giả mang tư tưởng li tâm Nho giáo, tuy cuộc đời nhiều ngắn […]
Không vướng 2 đứa con nhỏ, có lẽ tôi đã phi ra ngoài đường tìm chồng rồi. Đợi mãi, gọi mãi cho đến hơn 1h sáng chồng mới bắt máy. Đầu dây bên kia không phải là chồng mà giọng một người phụ nữ khác, tôi ghen mà mắng mỏ cô ta, đòi gặp chồng.
Bà Tú buôn bán ấy là công việc chính bà làm để nuôi chồng nuôi con. Quanh năm chứ đâu phải là ngày một ngày hai bà tiến hành việc buôn bán mà là quanh năm suốt tháng, liên tục, không ngừng nghỉ. Nỗi vất vả của bà Tú kéo dài theo năm tháng. Mom sông là không gian làm ăn
Ba ba dễ bị câu trộm, vì vậy khi nuôi, bà con cần kiểm tra thường xuyên hoặc dùng chó để canh giữ ao nuôi. ba ba luôn luôn tìm cách trốn thoát ra ngoài, vì vậy bờ kè ao cần được xây dựng chắc chắn, kiểm soát mực nước, đặc biệt là sau khi mưa. Chú ý đến nhiệt độ
Tận cùng của sự khốn khổ, người đàn bà nuôi 2 con "đụng là gãy xương". (Dân trí) - 2 người con của bà Lộc hễ đụng đâu thì gãy xương ở đó khiến cơ thể teo tóp, đi lại khó khăn. Chồng bà vì quá chán nản gia cảnh đã bỏ nhà đi biệt tăm, từ dạo ấy gánh nặng đè
Ba Nuôi Là Chồng - Tập 002 01:07:56. Ba Nuôi Là Chồng - Tập 003 01:12:09. Ba Nuôi Là Chồng - Tập 004 01:13:35. Ba Nuôi Là Chồng - Tập 005 01:14:15. Ba Nuôi Là Chồng - Tập 006 01:09:42. Ba Nuôi Là Chồng - Tập 007 01:06:59. Ba Nuôi Là Chồng - Tập 008 hết 01:08:03. 1 người đang nghe.
Với tính cần cù, chịu khó làm ăn, đến nay người phụ nữ này có cơ ngơi đồ sộ là những ao nuôi tôm công nghệ cao. Hiện, bà có hơn 100 ao tôm công nghệ cao của gia đình và hợp tác với nông dân trong vùng, mỗi ao rộng từ 1.000 – 1.500m2.
RLjTRO. Mẹ con mụ Thạch bị kết án là vậy, nhưng sự thật cũng không thể cản được việc Cố Thành âm thầm ra tay ở trong không biết thế nào nhưng chỉ mới có hai tháng vào tù mà mụ Thạch đã chịu đủ loại cực hình của bạn tù dành cho mụ quản ngục cũng không kiểm soát được, vậy nên mụ ta chỉ có thể chịu đựng và chịu Vũ đã nói mà, cô chính là quả báo mà mụ ta phải gánh chịu, đợi khi nào cô không còn, vậy thì quả báo của mụ ta lúc đó mới có thể hết…Nhà họ Thi vừa tuyên bố phá sản, phía Từ gia ép Thi gia đến mức cạn kiệt tài không phải ông nội Quách lên tiếng xin giúp thì chắc chắn là Thi gia đã không còn đến nhà mà nghe nói Thi Mỹ My vừa lĩnh án treo vừa phải đi tiếp rượu cho đám công tử nhà giàu… thật sự là đủ xuống vừa rồi còn là đại tiểu thư người người thèm khát, bây giờ đã phải chịu cảnh gia đình sa sút đến kiệt quệ, xem như cô ta cũng lãnh đủ quả báo của Bá ấy vậy mà lại là người khỏe nhất nhà, lão ta còn khỏe hơn con trai mình là tên ngày vẫn có thể giận dỗi mắng chửi mẹ con Ngạn Vũ được hơn mười phút, đúng là sống dai thật. Nếu không phải Thu Ngọc bức xúc thay cho Ngạn Vũ rồi chỉnh lão ta một phen, vậy thì chắc chắn là lão ta vẫn sẽ chửi mỗi nói Thu Ngọc hiện giờ rất có uy ở Thi gia, bởi vì tài chính hiện tại là do cô ấy nắm giữ và chống đỡ, vậy nên người nhà họ Thi đã không còn xem thường và dè bỉu cô xem ra như thế cũng tốt cho Thu Ngọc, hy vọng cô ấy có thể có được cuộc đời mà mình mong muốn!………………………………………..Thấm thoát thời gian trôi qua cực kỳ nhanh, mới đây mà đã hơn nửa năm kể từ ngày Ngạn Vũ rời khỏi tỉnh B, rời khỏi nhà họ năm đó trước khi rời đi, cô có đến gặp dì Liễu và Sơn để xin lỗi, bọn họ cũng không trách cô, còn vui vẻ chúc phúc cho cô có được cuộc sống thật thứ đang dần đi theo quỹ đạo của mình, cô cũng vậy, mà tất cả đều như vậy…Quách gia không có gì là không chấp nhận Ngạn Vũ, nhưng bên phía Từ gia thì lại có chút không vui lắm khi dì Hai của cô là Từ Thu Nga cứ luôn muốn chống đối lại với cũng tùy bà ta vậy, Ngạn Vũ cô chỉ nhận ông ngoại và cậu, vậy nên việc bà Nga có thích hay không thích cô gì thì cũng là việc riêng của bà sau này sẽ không ở Từ gia, mà cũng không ở lại Quách gia… chỉ là lâu lâu gặp mặt một chút, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô.………………………………..Sáng hôm nay, Ngạn Vũ có hẹn với Cố Thành sẽ đến thăm ông nội Quách và ăn cơm với mẹ vì Cố Thành có việc quan trọng nên Ngạn Vũ sẽ đến thăm ông nội Quách trước một khi thăm hỏi ông nội Quách xong, trong lúc Ngạn Vũ đến thăm mẹ Trang thì cô vô tình đụng mặt bác Quách ở trước cửa thấy cô đến, bác Quách cũng không còn thái độ xem nhẹ cô như trước kia nữa. Ông bước đến trước mặt cô, ông khẽ hỏi– Đi đâu đây? Đến thăm bác gái?Ngạn Vũ khẽ gật đầu, cô có chút căng thẳng, nhưng vẫn rất nhanh chóng đáp lại lời của bác Quách.– Dạ phải có hẹn ăn cơm với mẹ… à có hẹn ăn cơm với bác Quách nhìn cô, chân mày ông khẽ nhíu, ông nói nghiêm túc– Gọi mẹ thì cứ gọi, trước sau gì không gọi là mẹ… tùy ý Vũ chớp chớp mắt nhìn ông, trong lúc cô đang còn hoang mang ngơ ngác thì lại nghe bác Quách tiếp tục lên là lần này thái độ của ông ấy có hơi kỳ lạ một chút, giống như là có chút gì đó hối lỗi vậy…– Chuyện trước đây của con và ta… hy vọng con hãy quên đi… cũng đừng tiết lộ cho Cố Thành này ta cũng không ngăn cản hai đứa nữa, muốn sống thế nào là tùy hai đứa, miễn thấy vui là được…Ngạn Vũ cảm thấy có quá nhiều sự kinh ngạc, cô biết là bác Quách đã chấp nhận chuyện của cô và Cố cô thật sự không nghĩ đến được, sẽ có một ngày bác Quách nói với cô những lời xuống nước như thế một chút, bác Quách lại nói, ý tứ nhận lỗi thấy rõ, cũng tiết lộ cho cô biết một thông tin vô cùng chấn động.– Năm đó… việc bức ảnh chụp Cố Thành và Thanh Vũ ở trước cửa khách sạn là ta cố ý tung nghĩ cũng nên giải thích với con, để con không hiểu lầm con trai của cả đều là do ta sắp xếp… con nghe rồi thì chóng quên… cũng đừng để ở trong rồi, những gì cần nói, những gì cần giải thích thì ta cũng đã làm xong… con có hiểu được tâm ý của ta không thì tùy… Con vào trong đi, ta đi đây, nói với mẹ con là ta không về ăn nhé!Mãi đến khi bác Quách đi rồi mà Ngạn Vũ vẫn còn đực mặt ra, cô thật sự cảm thấy quá mức hoang mang, mãi đến hơn chục phút sau, cô mới hoàn hồn hồi tỉnh trở lại như vậy, hết thảy mọi chuyện hiểu lầm năm đó đều là do bác Quách đứng ở sau thao chết mất! Cố Thành đúng thật là không có tội, anh và Thanh Vũ là hoàn toàn trong sạch, vậy mà cô cứ tưởng…Kinh thật! Chuyện như thế mà bác Quách cũng có thể nghĩ ra, ông ấy quả thật đáng sợ hơn cô nghĩ rất nhiều…Nhưng cũng may là bây giờ mọi thứ đã thay đổi, chứ nếu không với loại thủ đoạn này của bác ấy, cô không biết cô có sống thọ được hay không nữa… Thật là may quá! May cho cô quá!__________________________Trước ngày giỗ của mẹ cô một ngày, ông ngoại và cậu cô đưa cô đến thắp hương cho trước ngôi mộ khang trang của mẹ mình, nghe tiếng khóc nức nở của ông ngoại, Ngạn Vũ thật lòng không kìm nén nổi được cảm mắt khẽ rơi, cô phải lau đi lau lại mấy lần thì nước mắt mới thôi không rơi nữa…Ông ngoại cô đã lớn tuổi rồi, ông không được khỏe mạnh như ông nội Quách, lúc đi đều phải có người dìu mới có thể đi thấy ông khóc quá xúc động, Ngạn Vũ với Từ tổng phải ra sức an ủi và khuyên nhủ ông ngoại trong suốt từ nãy đến giờ, ông ngoại Từ vẫn luôn nắm chặt lấy tay của Ngạn Vũ, ông nghẹn ngào, nói với cháu gái– Vũ… sau này có chuyện gì cũng đừng bỏ đi… con đừng giống như mẹ con… nghen con?Ngạn Vũ sụt sịt nước mắt, cô gật gật đầu, đáp khẽ– Dạ, con sẽ không đi, sẽ không bao giờ bỏ ngoại đi đâu…Ông ngoại Từ ôm lấy cháu gái, ông vừa nghẹn ngào vừa chỉ vào mộ của con gái, ông mắng yêu– Đó, con thấy chưa Loan? Con bé Vũ nó còn có lương tâm hơn con, con vậy mà lại bỏ ba mà đi… đồ bất hiếu này… kiếp sau mày làm con ba thì ba đánh cho… đánh cho chừa cái tội bất hiếu!Ông ngoại một bên mắng, cậu Út một bên lén lau nước Ngạn Vũ thì vừa cảm thấy hạnh phúc cũng vừa cảm thấy xót xa thổn thức ở trong lòng…Cô khẽ ngước nhìn lên mộ của mẹ mình, đáy lòng dâng trào cảm xúc, nước mắt lại rơi, cô nói thầm trước mộ mẹ của cô…– Mẹ ơi! Con về rồi, không bỏ mẹ, không bỏ ngoại đi chờ con lâu lắm rồi đúng không… bây giờ đừng chờ nữa… đi thanh thản mẹ nha. Nếu như có kiếp sau, con xin mẹ hãy làm mẹ của con một lần nữa… để con được báo đáp công ơn sinh thành mẹ là điều tuyệt vời nhất của cuộc đời con, con gái thương mẹ rất nhiều… rất nhiều!Cố Thành đứng ở phía sau Ngạn Vũ, lúc nhìn thấy bờ vai nhỏ nhắn của cô khẽ run lên, anh thật sự không nhịn được mà bước đến song song bên cạnh cánh tay vững chãi ôm cô vào lòng, anh vừa lau nước mắt cho cô, cũng vừa dùng thái độ chân thành nhất để hứa với mẹ vợ của mình– Mẹ… mẹ yên tâm mẹ nhé… con sẽ thay mẹ chăm sóc Ngạn Vũ thật đời của con không dám hứa hẹn gì, nhưng con dám hứa sẽ không bao giờ để cho vợ con phải ăn cá mắc xương, ăn tôm phải lột vỏ… cũng không để cô ấy ngủ muộn, không để cô ấy lẻ loi một mình…Cố Thành lúc này lại nhìn Ngạn Vũ, trước gương mặt đẫm lệ của cô, anh nghiêm túc và tràn đầy yêu thương, anh thề ước với cô– Tình cảm mà anh dành cho em là loại tình cảm vô điều kiện, là thứ tình cảm mà anh dùng cả đời để chứng hy vọng em nếu có giận dỗi cũng đừng nản lòng, có cãi vã cũng đừng từng bỏ… À mà không, chắc chắn là sẽ không có cãi vã đâu…Ngạn Vũ lúc này đột nhiên bật cười, cô vừa mếu máo vừa cười khẽ, cô tò mò hỏi anh– Sao vậy anh? Sao lại không có cãi vã?Cố Thành ở trước mộ mẹ của cô, anh hôn lên trán cô, thì thầm đường mật đáp lại câu hỏi của cô…– Bởi vì đối với anh… cảm xúc vui vẻ của em quan trọng hơn việc đúng sai rất Vũ… chúng ta thương nhau đến già… được không em?Ngạn Vũ bật khóc, cô cũng không biết chiếc nhẫn đã được đeo vào tay cô từ lúc nào nữa, chỉ là… cô thật sự rất hạnh phúc… hôm nay cô rất hạnh phúc…Nếu ai hỏi cô có tin vào nhân duyên hay không, cô chắc chắn sẽ trả lời là vì sự xuất hiện của Cố Thành là nhân duyên, là nhân duyên mà cô đã phải dập đầu cầu xin đến vỡ trán mới có ơn kiếp này đã gặp được anh, được yêu anh, được cùng anh nên vợ nên chồng, trở thành nhân duyên của nhau, được cùng nhau già nua trong hạnh phúc…” Cố Thành, cảm ơn anh vì đã nuôi dưỡng em, cảm ơn anh vì là bầu trời của em, cảm ơn anh vì là nhân duyên của em, cũng thật lòng cảm ơn anh vì đã là tình yêu của cuộc đời ơn quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta, cảm ơn kiếp này, cảm ơn anh, em yêu anh… Cố Thành!”______________ KẾT TRUYỆN __________.
Mẹ con mụ Thạch bị kết án là vậy, nhưng sự thật cũng không thể cản được việc Cố Thành âm thầm ra tay ở trong tù. Cũng không biết thế nào nhưng chỉ mới có hai tháng vào tù mà mụ Thạch đã chịu đủ loại cực hình của bạn tù dành cho mụ ta. Đến quản ngục cũng không kiểm soát được, vậy nên mụ ta chỉ có thể chịu đựng và chịu đựng. Ngạn Vũ đã nói mà, cô chính là quả báo mà mụ ta phải gánh chịu, đợi khi nào cô không còn, vậy thì quả báo của mụ ta lúc đó mới có thể hết…Nhà họ Thi vừa tuyên bố phá sản, phía Từ gia ép Thi gia đến mức cạn kiệt tài nguyên. Nếu không phải ông nội Quách lên tiếng xin giúp thì chắc chắn là Thi gia đã không còn đến nhà mà ở. Lại nghe nói Thi Mỹ My vừa lĩnh án treo vừa phải đi tiếp rượu cho đám công tử nhà giàu… thật sự là đủ xuống cấp. Mới vừa rồi còn là đại tiểu thư người người thèm khát, bây giờ đã phải chịu cảnh gia đình sa sút đến kiệt quệ, xem như cô ta cũng lãnh đủ quả báo của Bá ấy vậy mà lại là người khỏe nhất nhà, lão ta còn khỏe hơn con trai mình là tên Cường. Hàng ngày vẫn có thể giận dỗi mắng chửi mẹ con Ngạn Vũ được hơn mười phút, đúng là sống dai thật. Nếu không phải Thu Ngọc bức xúc thay cho Ngạn Vũ rồi chỉnh lão ta một phen, vậy thì chắc chắn là lão ta vẫn sẽ chửi mỗi ngày. Lại nói Thu Ngọc hiện giờ rất có uy ở Thi gia, bởi vì tài chính hiện tại là do cô ấy nắm giữ và chống đỡ, vậy nên người nhà họ Thi đã không còn xem thường và dè bỉu cô ấy. Thôi… xem ra như thế cũng tốt cho Thu Ngọc, hy vọng cô ấy có thể có được cuộc đời mà mình mong muốn!………………………………………..Thấm thoát thời gian trôi qua cực kỳ nhanh, mới đây mà đã hơn nửa năm kể từ ngày Ngạn Vũ rời khỏi tỉnh B, rời khỏi nhà họ năm đó trước khi rời đi, cô có đến gặp dì Liễu và Sơn để xin lỗi, bọn họ cũng không trách cô, còn vui vẻ chúc phúc cho cô có được cuộc sống thật thứ đang dần đi theo quỹ đạo của mình, cô cũng vậy, mà tất cả đều như vậy…Quách gia không có gì là không chấp nhận Ngạn Vũ, nhưng bên phía Từ gia thì lại có chút không vui lắm khi dì Hai của cô là Từ Thu Nga cứ luôn muốn chống đối lại với cô. Nhưng cũng tùy bà ta vậy, Ngạn Vũ cô chỉ nhận ông ngoại và cậu, vậy nên việc bà Nga có thích hay không thích cô gì thì cũng là việc riêng của bà ấy. Cô sau này sẽ không ở Từ gia, mà cũng không ở lại Quách gia… chỉ là lâu lâu gặp mặt một chút, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô.………………………………..Sáng hôm nay, Ngạn Vũ có hẹn với Cố Thành sẽ đến thăm ông nội Quách và ăn cơm với mẹ Trang. Nhưng vì Cố Thành có việc quan trọng nên Ngạn Vũ sẽ đến thăm ông nội Quách trước một khi thăm hỏi ông nội Quách xong, trong lúc Ngạn Vũ đến thăm mẹ Trang thì cô vô tình đụng mặt bác Quách ở trước cửa nhà. Nhìn thấy cô đến, bác Quách cũng không còn thái độ xem nhẹ cô như trước kia nữa. Ông bước đến trước mặt cô, ông khẽ hỏi– Đi đâu đây? Đến thăm bác gái?Ngạn Vũ khẽ gật đầu, cô có chút căng thẳng, nhưng vẫn rất nhanh chóng đáp lại lời của bác Quách.– Dạ phải ạ. Con có hẹn ăn cơm với mẹ… à có hẹn ăn cơm với bác Quách nhìn cô, chân mày ông khẽ nhíu, ông nói nghiêm túc– Gọi mẹ thì cứ gọi, trước sau gì không gọi là mẹ… tùy ý Vũ chớp chớp mắt nhìn ông, trong lúc cô đang còn hoang mang ngơ ngác thì lại nghe bác Quách tiếp tục lên tiếng. Chỉ là lần này thái độ của ông ấy có hơi kỳ lạ một chút, giống như là có chút gì đó hối lỗi vậy…– Chuyện trước đây của con và ta… hy vọng con hãy quên đi… cũng đừng tiết lộ cho Cố Thành biết. Sau này ta cũng không ngăn cản hai đứa nữa, muốn sống thế nào là tùy hai đứa, miễn thấy vui là được…Ngạn Vũ cảm thấy có quá nhiều sự kinh ngạc, cô biết là bác Quách đã chấp nhận chuyện của cô và Cố Thành. Nhưng cô thật sự không nghĩ đến được, sẽ có một ngày bác Quách nói với cô những lời xuống nước như thế một chút, bác Quách lại nói, ý tứ nhận lỗi thấy rõ, cũng tiết lộ cho cô biết một thông tin vô cùng chấn động.– Năm đó… việc bức ảnh chụp Cố Thành và Thanh Vũ ở trước cửa khách sạn là ta cố ý tung ra. Ta nghĩ cũng nên giải thích với con, để con không hiểu lầm con trai của ta. Tất cả đều là do ta sắp xếp… con nghe rồi thì chóng quên… cũng đừng để ở trong bụng. Được rồi, những gì cần nói, những gì cần giải thích thì ta cũng đã làm xong… con có hiểu được tâm ý của ta không thì tùy… Con vào trong đi, ta đi đây, nói với mẹ con là ta không về ăn cơm. Thế nhé!Mãi đến khi bác Quách đi rồi mà Ngạn Vũ vẫn còn đực mặt ra, cô thật sự cảm thấy quá mức hoang mang, mãi đến hơn chục phút sau, cô mới hoàn hồn hồi tỉnh trở lại được. Nói như vậy, hết thảy mọi chuyện hiểu lầm năm đó đều là do bác Quách đứng ở sau thao túng. Ôi chết mất! Cố Thành đúng thật là không có tội, anh và Thanh Vũ là hoàn toàn trong sạch, vậy mà cô cứ tưởng…Kinh thật! Chuyện như thế mà bác Quách cũng có thể nghĩ ra, ông ấy quả thật đáng sợ hơn cô nghĩ rất nhiều…Nhưng cũng may là bây giờ mọi thứ đã thay đổi, chứ nếu không với loại thủ đoạn này của bác ấy, cô không biết cô có sống thọ được hay không nữa… Thật là may quá! May cho cô quá!__________________________Trước ngày giỗ của mẹ cô một ngày, ông ngoại và cậu cô đưa cô đến thắp hương cho mẹ. Đứng trước ngôi mộ khang trang của mẹ mình, nghe tiếng khóc nức nở của ông ngoại, Ngạn Vũ thật lòng không kìm nén nổi được cảm xúc. Nước mắt khẽ rơi, cô phải lau đi lau lại mấy lần thì nước mắt mới thôi không rơi nữa…Ông ngoại cô đã lớn tuổi rồi, ông không được khỏe mạnh như ông nội Quách, lúc đi đều phải có người dìu mới có thể đi được. Nghe thấy ông khóc quá xúc động, Ngạn Vũ với Từ tổng phải ra sức an ủi và khuyên nhủ ông ngoại Từ. Mà trong suốt từ nãy đến giờ, ông ngoại Từ vẫn luôn nắm chặt lấy tay của Ngạn Vũ, ông nghẹn ngào, nói với cháu gái– Vũ… sau này có chuyện gì cũng đừng bỏ đi… con đừng giống như mẹ con… nghen con?Ngạn Vũ sụt sịt nước mắt, cô gật gật đầu, đáp khẽ– Dạ, con sẽ không đi, sẽ không bao giờ bỏ ngoại đi đâu…Ông ngoại Từ ôm lấy cháu gái, ông vừa nghẹn ngào vừa chỉ vào mộ của con gái, ông mắng yêu– Đó, con thấy chưa Loan? Con bé Vũ nó còn có lương tâm hơn con, con vậy mà lại bỏ ba mà đi… đồ bất hiếu này… kiếp sau mày làm con ba thì ba đánh cho… đánh cho chừa cái tội bất hiếu!Ông ngoại một bên mắng, cậu Út một bên lén lau nước mắt. Còn Ngạn Vũ thì vừa cảm thấy hạnh phúc cũng vừa cảm thấy xót xa thổn thức ở trong lòng…Cô khẽ ngước nhìn lên mộ của mẹ mình, đáy lòng dâng trào cảm xúc, nước mắt lại rơi, cô nói thầm trước mộ mẹ của cô…– Mẹ ơi! Con về rồi, không bỏ mẹ, không bỏ ngoại đi nữa. Mẹ chờ con lâu lắm rồi đúng không… bây giờ đừng chờ nữa… đi thanh thản mẹ nha. Nếu như có kiếp sau, con xin mẹ hãy làm mẹ của con một lần nữa… để con được báo đáp công ơn sinh thành này. Có mẹ là điều tuyệt vời nhất của cuộc đời con, con gái thương mẹ rất nhiều… rất nhiều!Cố Thành đứng ở phía sau Ngạn Vũ, lúc nhìn thấy bờ vai nhỏ nhắn của cô khẽ run lên, anh thật sự không nhịn được mà bước đến song song bên cạnh cô. Dang cánh tay vững chãi ôm cô vào lòng, anh vừa lau nước mắt cho cô, cũng vừa dùng thái độ chân thành nhất để hứa với mẹ vợ của mình– Mẹ… mẹ yên tâm mẹ nhé… con sẽ thay mẹ chăm sóc Ngạn Vũ thật tốt. Cuộc đời của con không dám hứa hẹn gì, nhưng con dám hứa sẽ không bao giờ để cho vợ con phải ăn cá mắc xương, ăn tôm phải lột vỏ… cũng không để cô ấy ngủ muộn, không để cô ấy lẻ loi một mình…Cố Thành lúc này lại nhìn Ngạn Vũ, trước gương mặt đẫm lệ của cô, anh nghiêm túc và tràn đầy yêu thương, anh thề ước với cô– Tình cảm mà anh dành cho em là loại tình cảm vô điều kiện, là thứ tình cảm mà anh dùng cả đời để chứng minh. Chỉ hy vọng em nếu có giận dỗi cũng đừng nản lòng, có cãi vã cũng đừng từng bỏ… À mà không, chắc chắn là sẽ không có cãi vã đâu…Ngạn Vũ lúc này đột nhiên bật cười, cô vừa mếu máo vừa cười khẽ, cô tò mò hỏi anh– Sao vậy anh? Sao lại không có cãi vã?Cố Thành ở trước mộ mẹ của cô, anh hôn lên trán cô, thì thầm đường mật đáp lại câu hỏi của cô…– Bởi vì đối với anh… cảm xúc vui vẻ của em quan trọng hơn việc đúng sai rất nhiều. Ngạn Vũ… chúng ta thương nhau đến già… được không em?Ngạn Vũ bật khóc, cô cũng không biết chiếc nhẫn đã được đeo vào tay cô từ lúc nào nữa, chỉ là… cô thật sự rất hạnh phúc… hôm nay cô rất hạnh phúc…Nếu ai hỏi cô có tin vào nhân duyên hay không, cô chắc chắn sẽ trả lời là có. Bởi vì sự xuất hiện của Cố Thành là nhân duyên, là nhân duyên mà cô đã phải dập đầu cầu xin đến vỡ trán mới có ơn kiếp này đã gặp được anh, được yêu anh, được cùng anh nên vợ nên chồng, trở thành nhân duyên của nhau, được cùng nhau già nua trong hạnh phúc…” Cố Thành, cảm ơn anh vì đã nuôi dưỡng em, cảm ơn anh vì là bầu trời của em, cảm ơn anh vì là nhân duyên của em, cũng thật lòng cảm ơn anh vì đã là tình yêu của cuộc đời em. Cảm ơn quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta, cảm ơn kiếp này, cảm ơn anh, em yêu anh… Cố Thành!”______________ KẾT TRUYỆN __________
Sau bữa cơm, Ngạn Vũ ở suốt trong phòng, cô khóa trái cửa phòng, không bước ra ngoài mà Cố Thành cũng không thể đi vào bên trong thật thì cũng không phải cô làm mình làm mẩy giận dỗi gì anh, chẳng qua là cô phải làm việc, vì tập trung quá nên quên cả giờ cho tới lúc hai mắt mỏi nhừ, Ngạn Vũ mới uể oải mở cửa bước ra ngoài, cô ra khỏi phòng lúc này cũng chỉ vì khát phòng bếp pha một ly sữa ấm, lúc quay lưng bưng ly sữa lên lại phòng, Ngạn Vũ thoáng chốc giật mình khi nhìn thấy Cố Thành đang đứng lù lù ở trước anh, cô nhíu mày, khẽ thốt– Sao anh lại ở đây? Anh đói bụng à?Cố Thành đã thay đồ ngủ, là loại đồ ngủ dành cho nam với chất liệu cao cấp, trông rất đẹp mắt và có vẻ mềm cô hỏi, anh đáp, giọng khàn khàn, nghe thoang thoảng cả mùi trầm hương– Anh chờ Vũ hỏi nhanh– Chờ em làm gì?Cố Thành không gấp gáp, anh trầm giọng– Em khóa cửa phòng, anh không vào lúc này Ngạn Vũ mới chợt nhớ ra, hèn gì cô cứ thắc mắc vì sao Cố Thành không vào phòng, hóa ra là do cô khóa cửa phòng rồi quên béng đi thấy có chút ngại ngùng, Ngạn Vũ cười cười, cô dịu giọng– À em xin lỗi, em quên mất, tập trung viết quá nên bây giờ… anh vào phòng luôn chứ?Cố Thành trước sau vẫn giữ nguyên một biểu cảm, anh trả lời cô– Em cứ ở phòng đó, anh ở phòng kế bên, có gì thì gọi áo của anh cứ để ở bên em, khi nào cần anh sẽ vào anh trả lời, Ngạn Vũ ngẩn người chớp chớp mắt nhìn anh, cơ hồ như không dám tin vào những gì mà anh vừa có nghe nhầm không vậy, anh ngủ riêng phòng với cô, không ép cô phải ngủ cùng anh… thật sao?Cố Thành thừa hiểu biểu cảm này của Ngạn Vũ là gì, chẳng qua anh cũng không bắt bẻ, chỉ nhàn nhạt nói tiếp với cô.– Công việc của em đặc thù, anh để không gian yên tĩnh cho em làm anh cũng không cố định được thời gian đi đi về về, sợ sẽ làm phiền đến công việc của cứ sắp xếp như vậy, có gì anh sẽ báo…Dừng khoảng chừng vài giây, anh lại nói tiếp– À có chuyện này muốn thông báo trước với em để em sắp xếp, vài ngày nữa anh về nhà một chuyến… em vẫn là nên theo anh về. Con bé Vy Vy muốn gặp em, mà mẹ Trang… bà ấy cũng rất muốn gặp Vũ nghe nhắc đến hai từ “mẹ Trang”, vô thức một gương mặt hiền từ cùng nụ cười dịu dàng bỗng chốc xuất Trang, bà ấy là mẹ của Cố Thành, cũng là người thương cô nhất nhà họ Quách, nếu đúng theo vai vế thì cô phải gọi bà ấy đến một tiếng là bà nội mới Thành biết Ngạn Vũ đang do dự, nhưng anh không muốn cô cứ viện có từ chối, vậy nên anh liền nói thêm– Đã hứa thì phải làm cho được, 3 tháng này phải nghe theo anh, đừng cãi dù sao cũng là do anh nuôi lớn, không có công lao cũng có khổ lao… đừng khiến anh phải đau đầu khổ tâm vì em xếp một chút, khi nào đi anh sẽ rồi, Cố Thành xoay người rời đi, trông anh có vẻ rất mệt, bóng lưng cũng trở nên hiu quạnh lạ Vũ nhìn theo anh, thật lòng thì cô cũng rất nhớ mẹ Trang, nhưng mà… Quách gia có thật sự muốn chào đón một người ăn hại như cô không chứ? Cô chỉ mang nhờ họ Quách, thân phận rõ ràng cũng không có, sao có thể xem cô là con cháu của Quách gia?Không về thì không được, mà về cũng không xong… đau đầu thật sự!____________________________Bé Ni hôm nay có lịch đi khám chỗ bác sĩ tâm lý, trong lúc đợi con bé về, Ngạn Vũ mới có thời gian ngồi trò chuyện cùng với bà chủ lòng thì cô vẫn không có mấy thiện cảm với người phụ nữ này, chắc có lẽ vì cô biết được mối quan hệ của bà ấy và chị gái cô không được người thân thiết duy nhất của Thu Ngọc tính tới thời điểm hiện tại, cô làm sao có thể có cái nhìn thiện cảm được với người nhà họ Thi… thật sự phải nói rất khó!Bà chủ Thạch tuổi tác phải hơn 50 là ít, da dẻ hơi ngâm nhưng gương mặt lại rất có nét, là kiểu sắc sảo chứ không phải xinh đẹp rực Vũ đoán ngày trẻ bà chủ Thạch cũng thuộc hàng ngũ có nhan sắc, chẳng qua là nước da không được trắng giống như mấy phu nhân nhà giàu mà cô vẫn thường hay đặc biệt một điểm là ánh mắt của bà chủ Thạch nhìn vào lại có cảm giác đáy mắt rất sâu, thể hiện rất rõ là người có tâm cơ, không dễ chung sống…Quái! Nét mặt mẹ chồng thế này mà chị gái cô lại cứ luôn bảo là bà ấy rất hiền… rõ ràng theo cô cảm nhận là không hiền, bà nội của bé Ni không hiền đâu!Không riêng gì Ngạn Vũ, bà chủ Thạch cũng không có quá nhiều cảm xúc yêu mến dành cho Vũ là vì bênh vực chị gái nên mới không thích bà, còn bà là vì lòng tự tôn của một người mẹ nên cũng không thích Ngạn cho rằng Ngạn Vũ chỉ là một cô giáo bình thường mà còn có phẩm chất vượt trội hơn hẳn con gái cưng của bà, vậy nên nhìn kiểu gì bà cũng không thấy thích cô, còn cho rằng cô là cố tình tỏ ra như hiện tại cháu nội của bà chỉ chịu học với duy nhất cô giáo này, bà thương con thương cháu, vậy nên không thể làm phật lòng cô gái trước mặt này sao cũng chỉ là một chút cảm xúc vặt vãnh của người mẹ, bà chủ Thạch là người từng trải, vậy nên bà có thể dễ dàng thu liễm được cảm xúc, không để cho một chút cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến gia nhìn Ngạn Vũ, vẫn phải đánh giá đây là cô gái khá là hoàn hảo, thái độ của bà lúc này điềm tĩnh, bà hỏi thêm thông tin về cô– Cô giáo Vũ là người ở thành phố A à? Còn trẻ như cô sao lại chịu đến đây dạy học?Ngạn Vũ nhìn bà, biểu cảm bình tĩnh, cô khẽ đáp – Dạ thú thật với bác con là trẻ mồ côi, mức chi phí sinh sống ở thành phố A cao quá, một người không gia đình như con không thể chi trả lại con cũng thích nhịp sống ở phố Cổ, không hối hả xô bồ như ở chỗ cũ mà con chủ Thạch gật đầu, trong lòng sinh ra chút cảm giác… xem với những người ở cùng tầng lớp như bà, cũng thuộc hàng ngũ hào môn quyền quý thì chuyện xuất thân là cực kỳ quan ngoại hình có xinh đẹp đến mức nào, học thức cao thâm tới đâu, hay thậm chí là giỏi giang được người người hâm mộ ra sao mà xuất thân thấp kém thì đối với những phu nhân như bà, bà cũng không thèm để họ vào trong thân gia thế là mức độ thấp nhất để đánh giá một con người, một người mà đến xuất thân như thế nào còn không rõ… thật không đáng để bà phải quá bận như vậy, lại nghe Ngạn Vũ nói như thế, bà chủ Thạch trước còn không thích cô thì bây giờ đã buông sự phòng bị nhìn cô, nụ cười khẽ nâng, bà chậm rãi nói– À, đáng tiếc cho cô giáo thấy sống ở đây cũng rất tốt, phù hợp với cô giáo lại cô giáo cũng yên tâm, cậu Sơn trông vậy nhưng rất giỏi, về sau cô giáo sẽ không cần phải lo lắng Vũ gật đầu, cô cười cười– Dạ vâng, bác nói như chợt nhớ đến chuyện gì đó, bà chủ Thạch có phần tò mò, bà liền hỏi– Nhưng mà hình như cô giáo họ Quách nhỉ? Này là họ của…Biết bà chủ Thạch đang hỏi đến vấn đề nào, Ngạn Vũ liền đáp nhanh– Dạ họ Quách, đây là họ của mẹ nuôi trong trung tâm đặt cho con, bà ấy nói đặt theo họ này cho lạ thú thật con họ gì, con cũng không biết…– Ồ, ra vậy… tôi cứ tưởng là họ Quách của Quách gia kia họ Quách ở thành phố A rất ít, không nghĩ là cô giáo cũng họ Vũ cười đáp– Dạ, con nào được diễm phúc đó, nếu con là họ Quách của Quách gia, vậy thì bây giờ con đang là thiên kim tiểu thư sống trong nhung lụa rồi, đâu vất vả mưu sinh như thế này chủ Thạch cười cười, đáy mắt có chút xem thường, bà thuận miệng an ủi– Cố gắng là sẽ được cuộc sống sung túc, cô giáo còn trẻ, còn nhiều cơ hội Vũ không đáp, cô chỉ cười, trong lòng sinh ra thêm rất nhiều sự “không thích” đối với mẹ chồng của Thu người phụ nữ này trước mặt thì lời nói tỏ ra rất thân thiện, rất tử tế, nhưng ánh mắt nhìn người thì lại là kiểu hời hợt, không xem người cạy giàu xem thường người khác thế này, có đánh chết cô cô cũng không tin là người dễ tính!Cả hai ngồi được một lúc thì bé Ni trở về, đi bên cạnh con bé là thấy cô, bé Ni liền đi về phía cô, con bé không nói chuyện nhưng ánh mắt nhìn cô giống như là đang chào Vũ cũng không phải người không biết trên dưới, thấy con bé chưa chào bà nội, cô liền khẽ kề tai con bé, nhắc nhở– Bé Ni, chào bà nội đi Ngạn Vũ nhắc, bé Ni lúc này mới rón rén đi đến gần trước mặt bà chủ bé nhìn bà nội, không nói chuyện được nên liền gật đầu thay cho lời chủ Thạch nhìn cháu gái, nhìn ánh mắt long lanh tròn xoe của con bé, bà cảm thấy có chút xót dạ nên liền kéo con bé về phía han vài chuyện linh tinh, thấy con bé không tỏ ra xa cách, bà chủ Thạch mới tương đối cảm thấy hài Ni là cháu ruột của bà, dù con bé không được hoàn hảo nhưng vẫn là máu mủ của bà, bà tất nhiên là thương xót cho con bé này, bà chủ Thạch mới quay sang hỏi Mẫn– À, sao lại có mình con đưa bé Ni về vậy, thằng Tuấn đâu?Mẫn nhìn bà, gương mặt xinh đẹp, nụ cười thân thiện, cô ấy đáp– Dạ, anh Tuấn có việc gấp nên tới công ty rồi chủ Thạch gật đầu, bà nhìn vào gương mặt xinh xắn của cháu gái, bà nói với con bé– Bé Ni theo cô giáo về phòng học bài đi con, lát nữa nội bảo với bà Liễu làm gà rán cho con ăn Ni thích ăn nhất là gà rán, nhưng thường ngày bà chủ Thạch lại ít khi cho con bé ăn món bảo là đồ dầu mỡ không tốt cho sức khỏe, vậy nên không muốn cháu của bà đụng hoi lắm mới có một ngày được bà nội đồng ý cho ăn, bé Ni hết sức vui mừng, trên gương mặt non nớt liền nở nụ cười vui cười này của con bé làm cho bà chủ Thạch hài lòng hết sức, bà vui vẻ xoa đầu cháu nội, sau đó mới để con bé đi theo Ngạn Vũ về Vũ biết bà chủ Thạch có chuyện muốn nói với Mẫn, vậy nên cô liền nắm tay dắt bé Ni đi về qua khỏi góc khuất của cầu thang, Ngạn Vũ liền lấy lý do nghe điện thoại nên cô mới bảo bé Ni về phòng trước, còn cô ở lại nghe ngóng thử xem hai người phụ nữ phía dưới sắp sửa sẽ nói cái gì với trên cầu thang, Ngạn Vũ nghe khá rõ được cuộc trò chuyện của hai người phía dưới…“Bé Ni sao rồi con? Bác sĩ bảo con bé thế nào?”“Dạ, tình trạng của con bé khá lên được chút, chịu tiếp xúc với bác sĩ nhưng vẫn còn rụt rè lắm bác ạ.”“Như vậy cũng được đi, có tiến triển là được dù sao cũng là con gái, khờ khạo một chút thì cũng không có vấn đề giờ tới lúc con bé lớn, còn rất nhiều thời gian để chữa trị, không cần ép bác sĩ quá sức.”“Con nghe nói anh Tuấn đang có ý định đưa bé Ni sang Sing để chữa bệnh, anh ấy đang liên hệ với bác sĩ bên đó, nếu bên đấy họ đồng ý tiếp nhận hồ sơ thì khoảng vài tuần nữa sẽ đi ạ.”Giọng của bà chủ Thạch cao hơn thường khi“Sao nó không nói với bác? Bác chưa nghe chuyện này?”“Dạ, cái này cũng là con nghe lén trong lúc anh ấy nói chuyện điện thoại, mà chuyện này cũng tốt mà bác, có gì con sẽ đi cùng cha con anh Tuấn…”“Thì là tốt, chữa bệnh là chuyện tốt, nhưng đâu nhất thiết phải bỏ công bỏ việc để đi nước ngoài như vậy. Bác sĩ trong nước cũng tốt mà, bệnh của bé Ni là bệnh tâm lý, làm gì chữa khỏi một sớm một chiều được.”“Cái này con cũng không rõ… nhưng nếu anh Tuấn còn bận việc thì để con đưa bé Ni sang Sing cũng khăn lắm mới được xem hồ sơ bệnh án, nếu có cơ hội thì mình phải cố gắng bác sĩ ở đây thì tốt nhưng không tốt bằng bên Sing… con bây giờ chỉ mong cho bé Ni mau khỏi bệnh, con bé không có mẹ đã là thiệt thòi lắm rồi.”Không gian im ắng trong chốc lát, khoảng vài giây sau, Ngạn Vũ mới nghe được giọng của bà chủ Thạch cất lên.“Thiệt… con tốt như vậy mà thằng Tuấn nó cứ…”“Bác… chỉ cần bác thương con là được rồi, còn những chuyện khác… từ từ cũng được gần đây anh Tuấn đối xử với con cũng tốt lắm bác, con nghĩ… chắc chỉ cần con thật lòng thì trước sau gì cũng sẽ được đền đáp.”Bà chủ Thạch có vẻ như đang an ủi Mẫn“Con cứ yên tâm, chắc chắn rồi thằng Tuấn sẽ thấy được tấm chân tình của con mà…”“Con cũng hy vọng là như vậy, nhưng mà có lẽ… anh Tuấn sẽ không thể nào quên được chị Ngọc… con thấy anh ấy vẫn luôn tìm kiếm thương anh ấy là một chuyện nhưng còn chuyện anh ấy có chấp nhận con hay không… con vẫn thấy mong lung lắm bác.”Bà chủ Thạch có vẻ không được hài lòng, giọng bà gằn lên“Cái loại làm vợ làm mẹ mà bỏ chồng bỏ con như con Ngọc… lấy tư cách gì mà được yêu thấy đó, gia đình bác như vầy, thằng Tuấn nó tốt như thế… vậy mà nó nỡ lòng nào bỏ đi, để cha con thằng Tuấn bơ vơ đến nỗi con bé Ni nó bệnh thành ra như công nhận là bác không thích con Ngọc nhưng dù gì nó cũng là mẹ của bé Ni… nó không có công lao cũng có khổ lao… làm gì có ai ngược đãi ràng con cũng biết, nó là có người đàn ông khác…”Lời còn chưa dứt, Mẫn đã vội ngăn lời của bà chủ Thạch“Ấy bác, đừng nói chị Ngọc như vậy, sợ là bé Ni nghe thấy thì không tốt bé là con gái, mẫn cảm lắm, với lại cũng chưa chắc là chị Ngọc chị ấy thật như vậy mà dù con thương anh Tuấn nhưng con không muốn trở thành người đục nước béo sau này con thành với anh Tuấn, chỉ sợ bé Ni nó nghĩ là con cố tình chen vào giành hạnh phúc của chị Ngọc… con không muốn như vậy.”Dừng khoảng chừng vài giây, lại nghe giọng của bà Thạch thở dài“Con tốt như vậy mà thằng Tuấn nó không nhận ra, biết tới khi nào nó mới chịu chấp nhận là vợ nó… đi theo người ta kia bác đã nói là không được, dằn co giữa hai người đàn ông thì trước sau gì cũng có chuyện… thiệt là tức mình!”“À Mẫn, con lại gần đây, bác nói với con chuyện này…”Bà chủ Thạch cố tình nói nhỏ với Mẫn, thành ra Vũ có muốn nghe cũng không nghe những gì mà từ nãy tới giờ cô vừa nghe lại khiến cho tâm tình của cô trở nên vô cùng nặng nề và rối bời…Dằn co giữa hai người đàn ông? Chị của cô… là có người khác thật sao? Nói đùa à?Không đâu, cô không tin là như vậy, trước khi có bằng chứng xác thực, cô sẽ không tin Thu Ngọc là người như thế… cô không tin!
Ngạn Vũ thay một bộ quần áo lịch sự, cô không trang điểm, chỉ tô một chút son môi, sau đó bắt taxi đi tới địa chỉ mà Cố Thành đã gửi. Địa chỉ này là một tòa khách sạn 5 sao, có nhà hàng, có luôn cả mini bar, có thể gọi là một chuỗi ăn chơi khép biết kiểu gì thì “chú Thành” cũng sẽ chọn những nơi như thế này để ở, tính của anh ta không thích nhờ vả người khác, càng không thích nơi ở đông người, đặc biệt là chỗ ngủ. Việc anh ta đồng ý ở lại nhà họ Thi, không cần đoán cô cũng biết, đó là vì cố tình muốn cô cảm thấy khó xử, muốn cô đêm nằm ngủ không yên. Quách Cố Thành, cái con người này sắp thành tinh được rồi!Ngạn Vũ vừa bước vào cửa khách sạn đã có nhân viên đến hỏi cô muốn đi đâu, sau khi nghe cô nói có hẹn với Quách Cố Thành, người nọ liền cung kính đưa cô đến khu vực phòng bao của nhà hàng, cực kỳ yên tĩnh và sang trọng. Nhìn khung cảnh xung quanh, Ngạn Vũ thầm nghĩ, xem ra là Cố Thành tìm cô để nói chuyện, không phải là tìm cô để ép buộc cô cùng anh ta nhào lộn trên phòng bao mở ra, người ngồi bên trong đang nhàn rỗi hút thuốc, trong không gian kín, cô ngửi được mùi thoang thoảng của trầm hương. Cô biết rõ Cố Thành thích hút thuốc, nhưng anh ta cũng sợ hút nhiều sẽ bệnh, vì vậy loại thuốc hút anh ta sử dụng có kèm cả trầm hương, vừa thơm vừa giúp thanh lọc phổi. Mà loại thuốc hút này cũng chỉ có những người thật giàu mới dám mua dùng, bởi vì giá của bột trầm hương không hề rẻ, ngược lại nếu là trầm lâu năm thì giá thành còn rất đắc nữa là đằng Vũ không đợi Cố Thành lên tiếng, cô tự động đi tới bàn, kéo ghế ngồi xuống, nghiêm túc mặt đối mặt, mắt đối mắt với anh. Lúc này cô mới dám quan sát anh, cũng đánh giá một chút về người đàn ông này. Quách Cố Thành vẫn hệt như trước đây mà cô biết, anh thậm chí không có thay đổi gì nhiều ngoài việc trông anh ốm hơn mấy năm về trước một ít. Mà cũng chỉ là ốm hơn một chút thôi, riêng gương mặt vẫn là vẻ đẹp hại nước hại dân, làm thổn thức bao nhiêu trái tim của thiếu nay anh cũng hơn 30, mà đàn ông ở độ tuổi này lại càng quyến rũ một cách kỳ lạ. Chưa nói đến việc người vừa có tiền, vừa có quyền, vừa đẹp trai lại vừa “hư hỏng” như anh đây, nếu sinh ra vào thời phong kiến, thời vua chúa thì anh chắc chắn sẽ được trọng dụng để thực hiện chính sách làm “mị dân”. Với vóc dáng này, tướng mạo này cùng với loại khí chất thu hút bá đạo trời sinh này, suốt nhiều năm lăn lộn ngoài xã hội, đã từng gặp vô số kiểu đàn ông nhưng cô vẫn chưa tìm được ai có thể xuất chúng hơn đôi khi cô thầm nghĩ, có lẽ vì cô đã gặp phải người đàn ông này, cùng anh ta chơi một trò chơi gọi là “yêu đương”, vậy nên khi chia tay anh, cô mới không thể yêu thêm được một ai khác nữa. Bởi làm gì có ai đủ ôn nhu, đủ trầm tĩnh, đủ cưng chiều và cũng đủ đàn ông như anh… Vậy nên mới nói, một con mèo nhỏ nếu đã được nuôi dưỡng bằng phương thức tốt nhất, vậy thì khi bị bỏ rơi, nó sẽ khó lòng thích nghi được với hiện thực vốn dĩ đã không mấy tốt đẹp. Ai cũng sẽ giống như vậy thôi, làm gì có ai muốn hạ thấp tiêu chuẩn của mình, ai cũng muốn người sau phải tốt hơn người trước, tốt hơn nhiều phần…Ngạn Vũ đánh giá Cố Thành, mà Cố Thành cũng đang thầm đánh giá lại cô. Anh biết rõ cô rất xinh, từ nhỏ cô đã có nét xinh xắn của một tiểu mỹ nhân, gọi cô là mỹ nữ cũng không phải nói khoa trương. 5 năm về trước, cô vẫn còn là một cô gái ngây ngô đơn thuần, cô của năm đó lúc nào cũng cười, nụ cười toả nắng, cực kỳ sinh động. Còn cô của bây giờ, dung mạo thăng hạng vượt bậc, cũng trở nên thành thục và trưởng thành hơn, lại có thêm phần khí chất cao ngạo của dòng dõi Quách gia. Cái loại khí chất này anh không có dạy cô, là tự cô có, giống như đã tiềm ẩn trong máu của cô từ khi mới sinh ra xã hội này, con người có cấp bậc rất rõ ràng, xinh đẹp thì ở cấp bậc nào cũng có, nhưng còn khí chất hơn người, cái này rõ ràng không phải cứ muốn là có là được. Trong giới thượng lưu không thiếu người đẹp, nhưng người vừa đẹp vừa có thần khí, thú thực vẫn là rất hiếm. Nhà họ Quách anh từ trước đến giờ đều là “lò” đào tạo ra những con người có khí chất, đấy là do gen, không phải do học mà thành. Ngạn Vũ cô xinh đẹp là không bàn cãi, còn về khí chất của cô, vẫn là thâm phục cô, người con gái được ông Trời quá mức ưu ái!Cả hai đang thầm đánh giá về nhau, 5 năm gặp lại, nói không có xa cách, không có thay đổi là không phải. Chẳng qua nếu là thay đổi bên ngoài thì còn dễ nói, chỉ sợ là trong lòng… cũng sẽ có thay đổi mà Thành không lên tiếng, anh nhìn cô, trong mắt là đánh giá, cũng là đầy đủ sự vấn vương. Mà loại ánh mắt thâm tình này của anh, Ngạn Vũ chịu không được. Cô vốn đang định nói gì đó thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, là nhân viên phục vụ đem thức ăn vào.– Anh Thành, cô Vũ, mời hai người dùng bữa. Có gì cần phục vụ, hai người cứ gọi, tôi ở ngay phía ngoài ạ!Ngạn Vũ gật đầu, là nụ cười lịch sự– Có gì tôi sẽ gọi, cảm ơn cô!– Dạ không có gì, đều là trách nhiệm của tôi ạ!Đợi phục vụ ra ngoài, Ngạn Vũ mới nhìn đến những món vừa được dọn ra trên bàn, hầu hết những món mà Cố Thành gọi đều là món cô thích ăn. Đặc biệt là đĩa bánh mì chấm sữa đặc, món mà cô cực kỳ yêu thích. Chỉ là cô không ngờ, anh vậy mà vẫn còn nhớ…Cố Thành đẩy đĩa bánh mì sữa đến gần trước mặt Ngạn Vũ, giọng của anh trầm thấp, anh nói với cô– Tôi nghĩ là em đã ăn sáng ở nhà họ Thi rồi, nhưng vẫn theo thói quen gọi cho em một phần. Nếu em không ăn thì tôi ăn, không ép Vũ ngước mắt nhìn anh, mi tâm hơi nhíu, giọng cô khe khẽ– Chú Thành…Nghe chữ “chú” từ miệng cô, Cố Thành khó chịu ra mặt, anh cắt ngang lời cô, ra lệnh– Gọi là anh Thành!Ngạn Vũ lại nhíu mày chặt thêm chút, trời sinh cô rất cố chấp, dao chưa kề vào cổ thì khó lòng mà chịu thỏa hiệp.– Không gọi chú thì gọi tên… Cố Thành… tôi nhớ anh không thích đồ ngọt mà?Cố Thành nhìn cô, anh chịu thua trước sự cố chấp này của cô, thôi thì tùy cô, cô muốn gọi thế nào thì gọi, miễn sao đừng đẩy anh lên hàng ngũ trưởng lão là được. Lại nhớ đến câu hỏi của cô, anh nhàn nhạt đáp– Là không thích chứ không phải không ăn Vũ không hiểu lắm ý này của anh, chẳng qua là cô không muốn hỏi nhiều đến. Sở thích có thể thay đổi theo thời gian, cũng không có gì khó hiểu trong chuyện hai cùng im lặng, Ngạn Vũ không đụng đến bánh mì sữa, không phải vì cô không còn thích ăn nữa mà vì cô đang cảm thấy khó chịu, cổ họng không đuợc khỏe, vậy nên không dám ăn bánh mì. Mà đúng như lời của Cố Thành nói, cô không ăn thì anh ăn, cả một bàn thức ăn dinh dưỡng, anh lại chọn bánh mì sữa, những thứ khác chỉ động đũa một ít, thật sự lãng phí vô Vũ có bất bình nhưng không tiện nói, bởi vì cô biết Cố Thành là kiểu người cầu kỳ trong ăn uống. Có thể anh ăn không hết nhưng một bữa ăn phải có đầy đủ món và các món phải đảm bảo có đủ dinh dưỡng. Anh là người có tiền, tiền cũng do anh làm ra, vậy nên anh muốn ăn uống thế nào, muốn tiêu xài ra sao, người ngoài có thể đánh giá nhưng không có quyền can thiệp. Mỗi người sống đều có những nguyên tắc riêng cho mình, mà Cố Thành là một người có rất nhiều nguyên tắc, ngoại trừ anh tự đánh giá, người ngoài tốt nhất đừng nên đánh giá những nguyên tắc riêng của anh, dù là thiện chí hay là ác ý thì đều không nên, đó là phép lịch sự tối xong bữa sáng trong không khí cực kỳ ảm đạm, Cố Thành rất kiên nhẫn trong việc giữ im lặng, chỉ có Ngạn Vũ là bức bối không yên, vậy nên cô là người lên tiếng trước, phá tan sự ảm đạm giữa anh và cô.– Cố Thành, đừng nói với tôi là anh hẹn tôi tới đây chỉ để ăn sáng thôi?Cố Thành nhàn nhã nhìn cô, thái độ bình thản như mặt nước, không nhìn ra được là đang vui hay đang buồn. Anh đáp– Gặp ăn sáng cũng được, vợ chồng với nhau, đáng lý phải nên ăn sáng, ăn trưa, ăn tối cùng nhau mỗi ngày mới Vũ mím môi, cô thật sự không thể hiểu rõ được tâm ý của người đàn ông này. Nếu nói là cần cô, muốn cùng cô sống cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, vậy sao trong 5 năm qua anh không đi tìm cô? Nếu như ngày hôm qua không vô tình gặp nhau ở nhà họ Thi, vậy thì anh có nổi cơn thịnh nộ rồi làm ra những trò khác thường như thế này không? Loại đàn ông như anh rất thích chiếm hữu, có rồi thì không trân trọng, mất đi cũng chẳng cần tới. Vậy mà chỉ cần nhìn thấy thứ mình từng sở hữu sắp bị người khác sở hữu thì lại bắt đầu tức tối, muốn giành lại bằng mọi Cố Thành đã quen với việc được người khác vây quanh, được vô số người đẹp dâng lên đến tận miệng… vậy nên khi xuất hiện một người không cần đến anh như cô, cô hiển nhiên sẽ trở nên đặc biệt, cũng khơi ngợi được tính chiếm hữu mạnh mẽ trong người anh trỗi dậy. Cái người đàn ông này, đến giờ anh vẫn chẳng hiểu lý do vì sao mà cô lại rời đi…Ngạn Vũ không muốn giảng đạo lý tình yêu đôi lứa với một người không muốn yêu thật lòng như Cố Thành. Cô phá vỡ sự mập mờ của cả hai, trực tiếp nói vào thẳng vấn đề chính.– Cố Thành, anh vào vấn đề đi, thời gian của anh rất quý giá Thành có chút bực bội, anh không hiểu vì lý do gì mà Ngạn Vũ lại thích đối xử xa lạ với anh như vậy. Chia tay là do cô đề nghị, anh tôn trọng cô, để cô tự do trong 5 năm… bây giờ cô còn giận dỗi anh cái gì nữa?Mà thôi, vấn đề giữa anh và cô không phải chỉ nói một hai câu là có thể giải quyết được hết, trước mắt vẫn cứ nên giữ cô lại, tự anh sẽ tìm hiểu lý do của cô chất giọng dễ nghe nhất, Cố Thành nói với Ngạn Vũ– Thẳng thắn như vậy cũng tốt, nhưng đối với tôi, em không cần quá mức lý trí như vậy, cứ nên uyển chuyển giống trước đây thì tốt hơn. Trước kia lúc đồng ý để em rời đi, em có nhớ tôi đã từng nói với em thế nào không? Tôi cho em 5 năm, 5 năm tự do, 5 năm để sống cuộc sống mà em nên có. Sau 5 năm, em phải trở về bên cạnh tôi dù em có muốn hay là không muốn. Thời hạn 5 năm vừa khéo đã hết, những gì đã giao kèo, chúng ta vẫn nên giữ lời thì hơn…Ngạn Vũ trầm mặc, thần sắc của cô dần trở nên u ám. Lúc đó chia tay, cô nghĩ là Cố Thành chỉ nói suông như vậy, bởi vì 5 năm là một con số rất dài, đủ thay đổi cả vận mệnh của một con người chứ nói gì là tình cảm nam nữ. Cố Thành là người đàn ông đào hoa, không có cô, phụ nữ vây quanh anh càng nhiều, đáng lý anh sớm từ lâu đã chẳng còn nhớ gì tới cô nữa rồi mới đúng. Thái độ thâm tình này của Cố Thành, cô thật sự không dám tin là thật. Bởi vì thâm tình… Cố Thành anh sẽ có sao?Ánh mắt Ngạn Vũ nhìn Cố Thành cực kỳ phức tạp, cô không còn đơn thuần như xưa, trải qua 5 năm lăn lộn bên ngoài, không có sự chở che của Cố Thành, cô bắt đầu nhìn đời bằng cặp mắt nghi kỵ và đề phòng. Đối với Cố Thành cũng vậy, cô đã không có đủ sự tin tưởng dành cho anh, vậy nên những lời mà anh nói, cô không đủ niềm tin để tin đó là những lời nói thật lòng…Sau vài giây im lặng, ý tứ của Ngạn Vũ lúc này nửa thật nửa giả– Nếu như tôi nói… tôi không đồng ý… tôi muốn ly hôn thì sao?Cố Thành dựa người vào ghế, vẫn là chiếc áo sơ mi đen có mị lực hút hồn, giọng anh nhàn nhạt– Em đoán được câu trả lời mà, cần gì hỏi Vũ không nói gì, cô cũng biết những việc mà Cố Thành đã nói, những thứ mà Cố Thành đã làm… một người nhỏ bé như cô không có sức chống đối lại được. Cuộc sống tốt đẹp này là chính tay anh cho cô, anh sẽ không hại cô nhưng anh cũng không thích việc cô không nghe lời. Bắt đầu với anh là do cô muốn, ở bên cạnh cũng là tự cô can tâm tình nguyện, mà năm đó cũng là cô đồng ý sau 5 năm sẽ quay trở về. Thú thực lúc đó cô nghĩ rằng anh sẽ quên cô mau thôi, rồi anh sẽ lại có những người tình sắc nước hương trời mới, vậy nên cô mới đồng ý với cái hẹn của 5 năm. Cô thật tình chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày anh và cô… một lần nữa tái xúc trong lòng có phần rối bời, lời đề nghị của Cố Thành nằm ngoài sự tưởng tượng của cô, phá vỡ hết sự kiên định của cô lúc này. Đúng là cô ghét anh, cô không muốn ở bên cạnh anh nhưng cô lại không có cách nào từ chối được anh. Chưa nói đến chuyện hiện nay cô đang cần điều tra một việc, công sức bao lâu nay của cô, cô không thể vì chuyện này mà biến tất cả công sức của mình trở thành công cóc được. Trước khi đến đây gặp Cố Thành, cô cũng đã có nghĩ sơ qua, hoặc nói đúng hơn là cô cũng đã nghĩ tới cách ứng phó. Không biết là có thành công hay không nhưng trước cứ liều một phen, được thì tốt, mà không được thì do cô xui vào một hơi, Ngạn Vũ lấy lại sự can đảm, cô nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt của Cố Thành, cô nói– Cố Thành, lần đó tôi đòi chia tay anh, anh cũng biết đó không phải là lời chia tay vô cớ mà, đúng không. Tôi hiểu rõ tôi là ai và anh là người như thế nào, vậy nên quãng thời gian được ở bên cạnh anh, tôi cảm thấy rất hạnh phúc, cũng chưa bao giờ cảm thấy hối hận hay là hối tiếc. Nhưng có vẻ như con người tôi tham lam quá, có được như vậy lại càng muốn có nhiều hơn, mà thứ tôi muốn có thì anh lại không thể cho tôi được. Thực lòng thì tôi không oán hận gì anh đâu, nhưng mà tôi cũng biết, việc anh muốn giữ tôi lại là việc cố chấp nhất thời của anh thôi. Nếu đã như vậy, một bên muốn chinh phục, một bên muốn hoài niệm… tôi nghĩ… hay là tôi và anh cho nhau thêm 3 tháng nữa. Nếu sau 3 tháng này vẫn không thể cho nhau được một sự thỏa mãn tốt đẹp nhất… chúng ta sẽ chia tay trong hòa bình… cũng sẽ không có cái thời hạn nào cho thời gian chia tay nữa. Anh… thấy thế nào?Đối diện với ánh mắt hồi hộp mong chờ kết quả của Ngạn Vũ, tâm tình Cố Thành đúng là vừa phiền muộn vừa bức bối. Cái gì mà 3 tháng, anh bỏ ra 5 năm chỉ để lấy lại 3 tháng này thôi sao, cô đùa với anh à?Càng nghĩ tới, càng nhìn cô, anh lại càng cảm thấy tức giận không chịu được, nhưng tức giận thì tức giận, anh cũng không thể mắng cô, càng không thể trói cô đem về nhà. Anh biết trong lòng cô có khúc mắc với anh, anh cũng từng điều tra nhưng không có kết quả. Anh đã từng hỏi cô, nhưng cô cũng chỉ nói với anh là cô “chơi” không nổi trò chơi yêu đương với anh nữa, vậy nên cô muốn rút lui. Cuộc đời của Cố Thành anh từ trước đến giờ chưa từng gặp phải chuyện tiến thoái lưỡng nan giống như vậy, cô quả thật khiến cho anh không biết phải đối xử với cô thế nào cho đúng nữa. Bây giờ nếu không đồng ý thì cô lại đi, còn nếu đồng ý thì anh chỉ có 3 tháng…Được thôi, 3 tháng thì 3 tháng, anh không tin là anh tìm không ra được vấn đề!Dằn lại tất cả cảm xúc tiêu cực vào trong, Cố Thành nhìn cô gái đang mở to mắt dè chừng nhìn mình trước mặt. Anh cố giữ cho mình sự bình tĩnh, anh đáp– 3 tháng… tôi đồng ý nhưng phải có điều kiện đi Vũ ngờ vực nhìn anh, cô hỏi– Là… điều kiện gì?Cố Thành nhếch nhẹ khoé môi, thái độ lạnh lùng có thừa– Chia tay thằng nhóc kia, rời khỏi nhà họ Thi…Nghe đến vế sau, Ngạn Vũ nhanh miệng phản đối– Không được!Cố Thành nhíu mày, ánh nhìn phát ra tia lạnh lẽo– Không được? Là cái gì không được?Ngạn Vũ biết Cố Thành đang giận, lại lo anh hiểu lầm ý của cô, cô giải thích– À là vế sau, tôi tạm thời chưa thể rời khỏi nhà họ Thi được. Anh cũng đừng hỏi lý do, khi nào tôi nói được tôi sẽ nói…Cố Thành nhìn cô, trọng tâm của anh không đặt ở việc Ngạn Vũ đang làm gì, anh là không thích việc cô ở lại nhà Thi, vậy nên anh lại hỏi– Bắt buộc phải ở lại nhà họ Thi?Ngạn Vũ gật đầu, biểu cảm của cô trầm tĩnh– Bắt buộc phải làm cô giáo cho bé Ni, còn việc ở lại… có thể sẽ không cần Thành khẽ gật, anh lại tiếp tục hỏi– Lý do quan trọng?Ngạn Vũ không nghĩ ngợi, cô trực tiếp gật đầu– Rất quan trọng, cũng rất bí Thành biết Ngạn Vũ có chuyện đặc biệt quan trọng, mà tính của cô không phải là kiểu người nông nổi, làm việc gì chắc chắn cũng đã suy nghĩ rất kỹ. Miễn việc cô làm không gây nguy hiểm đến tính mạng của cô, anh chắc chắn sẽ tôn trọng sự quyết định của cô. Mặc dù anh không thích nhà họ Thi nhưng việc cô làm việc ở nhà họ Thi cũng không có gì quá mức nguy hiểm. Trước cứ để cô làm theo ý cô, anh sẽ ở sau trông nhớ đến một vấn đề cũng nghiêm trọng không kém, Cố Thành đặc biệt trầm giọng, anh hỏi– Vậy còn thằng nhóc kia? Em quen nó?Mi tâm khẽ nhíu, chẳng hiểu sao khi nghe anh hỏi về mối quan hệ của cô và Sơn, cô lại không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn có chút buồn cười. Nhưng đối diện với người đàn ông này, tốt nhất vẫn nên thành thật, tránh để ảnh hưởng đến Sơn.– Quen, nhưng là bạn, không phải người yêu thật của nhau. Vì tôi không phải là cô giáo, vậy nên tôi phải thông qua Sơn mới có thể vào dạy cho bé Ni. Sơn là con trai của dì Liễu, anh ấy đưa tôi vào nhà họ Thi, bọn tôi không phải quan hệ người yêu của nhau, chỉ là giả Thành ngờ vực nhìn cô, anh cũng không tin thằng nhóc kia là bạn trai của cô nhóc nhà anh. Ngạn Vũ tiêu chuẩn cao như vậy, mà thằng nhóc kia lại trông hơi “hiền”, thật sự không phù hợp với tính cách của cô cho lắm. Nhưng trên đời này không có cái gì là không thể, vậy nên anh vẫn còn chút hoài nghi. Nhưng nếu cô đã nói như vậy thì anh sẽ tin là như vậy, không bắt bẻ cũng không làm khó cô nữa…Sau khi hỏi xong, Cố Thành đột nhiên đẩy một chiếc thẻ đến trước mặt Ngạn Vũ. Trên chiếc thẻ có ghi mật khẩu mở khóa của căn hộ chung cư, kèm theo địa chỉ và số nhà. Anh nhìn cô, chất giọng mềm lại, anh thẳng thắn, nói– Em có lý do riêng, tôi không xen vào. Em muốn tiếp tục dạy học, tôi cũng không cản. Nhưng riêng việc ở lại nhà họ Thi, tôi không đồng ý. Đây là địa chỉ căn hộ chung cư ở gần đây, thuận tiện cho việc em đến dạy học mỗi ngày. Tôi cũng sẽ ở lại đây trong vài tháng tới, em đến ở với Ngạn Vũ khẽ siết, cô nhìn chăm chú vào chiếc thẻ trước mặt, trong lòng phân vân rất nhiều, cũng có vô vàn do dự. Ba tháng ở cạnh nhau là do cô đề nghị, việc Cố Thành muốn chung sống với cô, cô cũng đã nghĩ tới… vậy mà chẳng hiểu sao khi đứng trước lời đề nghị này của anh, cô lại thấy phân vân không rõ, nửa muốn đồng ý, nửa lại không dám. Không phải vì cô sợ anh sẽ làm hại cô, mà là cô sợ… cô sợ cô sẽ không thể dứt ra khỏi anh được!Cố Thành gõ nhẹ lên mặt bàn, anh kéo cô về với thực tại, từ cử chỉ cho đến lời nói đều vô cùng ôn nhu– 3 tháng là do em đề nghị, hoặc là 3 tháng như em muốn, hoặc là cả đời theo ý tôi…Nghe đến hai chữ “cả đời”, Ngạn Vũ như bừng tỉnh trở lại, hai tay càng siết chặt hơn, trái tim bị ép lùi nhịp, để lại khoảng trống cho lý trí tiến mạnh đến. Hơn ai hết, cô là người hiểu rõ nhất con người của Cố Thành, anh ấy có thể ở bên cạnh cô, nhưng chắc chắn trái tim sẽ không thể ở mãi một chỗ với cô. Cả tương lai của cô và anh cũng vậy, đã biết sẽ không thể có kết quả tốt đẹp, vậy thì tại sao cô còn phân vân, tại sao cô vẫn còn hy vọng?Ngước đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào Cố Thành, Ngạn Vũ lấy lại bình tĩnh, cô nghiêm túc như đang thuyết trình trước sếp, biểu cảm cực kỳ kiên định, thoáng qua lại có cả sự lãnh bạc học được từ Cố Thành…– Cố Thành, em sẽ dọn đến, cho em một tuần để chuẩn bị… anh không cần phải đến đón em, khi nào chuẩn bị xong em sẽ tự mình đến… được không?Cố Thành nhíu mày, rõ ràng là cô đang nghe theo lời anh nhưng sao lúc này anh lại cảm thấy không thoải mái một chút nào hết vậy. Rốt cuộc thì vấn để là ở đâu? Là cô vẫn luôn cố chấp chuyện của trước đây hay là cô… thật sự đã không còn yêu anh như trước nữa?!
Sau cái hôm nói chuyện rõ ràng với Thu Ngọc, Ngạn Vũ cứ thấy buồn buồn trong lòng. Cô khó chịu thì ít, nhưng lo lắng cho Thu Ngọc thì nhiều. Chưa kể đến việc cô không biết phải nói thế nào với Cố Thành về chuyện này, sợ là anh sẽ mắng chết Thu Ngọc về cái tội cố chấp……………………………….Trưa hôm nay, bên phía cảnh sát đến bệnh viện lấy lời khai của Ngạn Vũ và Thảo. Sau khi lấy xong lời khai, hai viên cảnh sát rời đi, lúc đi còn được người của Cố Thành săn sóc đưa đón ra đến tận thang máy. Đứng trong thang máy, vị cảnh sát trẻ tuổi hỏi vị cảnh sát trung niên.– Vụ án này không phức tạp, nạn nhân bị thương cũng không nặng… mà nhà họ Thi ở đây cũng không phải là không có tiếng tăm… sao cấp trên lại ra lệnh bắt buộc phải điều tra kỹ càng như vậy hả đội trưởng?Vị cảnh sát trung niên mặt mày nghiêm trang, ông ấy đáp.– Cậu có biết người đàn ông vừa nãy ở trong phòng kia là ai không? Là thiếu gia của Quách gia thành phố A, mà đã đụng tới Quách gia… cậu nghĩ nhà họ Thi này chống đỡ nổi?Vị cảnh sát trẻ tuổi gật gù– Ra là vậy… nhưng nếu xét theo tình tiết của vụ án thì hai người kia cũng không chịu tội gì nặng đâu. Cùng lắm thì ba năm tù giam chia ra cho hai người… mà nhà họ Quách quyền lực như vậy… sao lại cố ép nhà họ Thi làm gì? Nếu thấy không vừa mắt thì vẫn còn cách khác mà?Vị cảnh sát trung niên liếc mắt nhìn chàng trai bên cạnh, ông trầm giọng– Tôi nói cậu vẫn còn trẻ người non dạ là đúng mà, cậu vẫn nên theo tôi học hỏi nhiều hơn đi, sau này còn biết cách xử sự với những kiểu vụ án như thế này. Cậu nghĩ đi, một người đàn bà và một cô gái còn trẻ chịu án ngồi tù… như vậy chưa đủ tàn khốc à? Người đàn ông kia là muốn đẩy nhà họ Thi vào con đường mất sạch hết mặt mũi và danh tiếng. Chứ nếu để Quách gia ra tay thì ngày hôm nay Thi gia đã vắng bóng trên thị trường kinh doanh rồi. Mà nói không chừng là chưa làm thôi, cậu cứ đợi thử mà xem…Dừng chốc, ông ấy lại nói– Nói chung những kiểu vụ án của giới thượng lưu giống như thế này, cậu đừng bỏ tâm vào quá nhiều, cứ nghe theo lệnh của cấp trên là được. Bởi có nhiều khi người ta không xem trọng công bằng, cái mà bọn họ muốn… chúng ta không với tới được đâu. Xem ra… hai người kia chắc chắn sẽ phải ngồi tù… ngồi ít ngồi nhiều thì cũng sẽ ngồi… không thoát được!………………………………Ở bên ngoài hai viên cảnh sát vẫn đang bàn luận rôm rả, mà ở trong phòng bệnh của Ngạn Vũ lúc này, không khí lại có chút trầm mặc kỳ lạ…Chuyện là, Cố Thành vừa mới nói hết sự thật về thân phận của Ngạn Vũ cho cô ấy biết. Và cũng trong suốt một đoạn thời gian khá dài, kể từ trước khi cảnh sát đến, cho đến sau khi cảnh sát rời đi… Ngạn Vũ vẫn chưa mở miệng nói câu nào với Cố Thành. Sự im lặng trầm tư này của Ngạn Vũ làm cho Cố Thành lo lắng đến bồn chồn. Nửa muốn kêu cô, nửa lại không muốn làm phiền cô trong lúc cô đang suy nghĩ. Nhưng cô không nói chuyện với anh cũng đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi, nếu không phải vừa nãy có cảnh sát tới thì chắc chắn là cô đã im luôn… anh thật sự là lo lắng muốn lúc Cố Thành còn đang rầu rĩ hoang mang trong lòng thì Ngạn Vũ lúc này cũng đã suy nghĩ xong. Thú thật thì cô cũng không có ngốc đến mức không nhận ra là Từ gia có quan hệ với cô. Chuyện cô là con cháu của nhà họ Thi, cô đã đoán được từ ngay cái hôm cô bị sốt cao kia. Nhưng còn về chuyện cô là cháu gái của nhà họ Từ… đến giờ cô vẫn cảm thấy hoang mang cực độ trong thừa biết việc bác Hai Quách Kỳ và Từ tổng của Từ gia đột nhiên đến thăm cô là có nguyên nhân nào đó, chưa kể đến việc Từ tổng của ngày hôm đó còn xưng cậu với cô… Nhưng nếu nói Từ gia là nhà ngoại của cô, cô vẫn cảm thấy… có quá nhiều sự khủng hoảng. Một nhà họ Thi đã đủ làm cho cô suy nghĩ đến nổ não, bây giờ lại thêm một nhà họ Từ… đúng là khổ não nhân đôi mà!Ngạn Vũ ngồi ở trên giường, cô lúc này ngước đôi mắt trong veo lên nhìn Cố Thành, trong sự chờ mong của anh, cô khẽ cất giọng khàn khàn– Cố Thành… em muốn đến gặp bác Hai…Cố Thành kinh ngạc nhìn cô, anh ngập ngừng, hỏi– Em muốn gặp… bác Hai?Ngạn Vũ gật đầu chắc nịch– Dạ vâng, em muốn gặp bác Hai, trước khi đưa ra quyết định cuối cùng… em muốn gặp bác ấy một Thành không có lý do gì để từ chối, anh liền gật đầu đồng ý với cô. Sau đó nhanh chóng gọi cho Quách Kỳ, sắp xếp cho Ngạn Vũ và ông ấy một cuộc nhanh sau đó, Quách Kỳ bên kia đã đồng ý, ông ấy sắp xếp ngay bây giờ sẽ đến thẳng bệnh viện để gặp Ngạn Vũ, không để cô phải đi đâu xa xôi. Lúc Quách Kỳ đến, Ngạn Vũ còn đang bị Cố Thành ép ăn hết suất cơm, cả hai đều không nghĩ đến việc Quách Kỳ lại đến nhanh như vậy…Sự xuất hiện nhanh như gió của Quách Kỳ lúc này là điều chứng tỏ cho việc Quách Kỳ còn nôn nóng gặp mặt Ngạn Vũ hơn rất nhiều lần so với việc Ngạn Vũ muốn gặp mặt Kỳ đến, Ngạn Vũ liền ngưng ăn, cũng không bị Cố Thành ép ăn hết cơm nữa. Cố Thành cũng rất tâm lý, anh để lại phòng trống cho hai bác cháu nói chuyện, còn anh thì tạm thời vắng mặt ra ngoài một phòng lúc này chỉ còn lại Quách Kỳ và Ngạn Vũ, mặc dù thân phận lúc này đã đổi khác nhưng Ngạn Vũ vẫn cứ thấy hồi hộp mỗi khi tiếp xúc với Quách Kỳ. Mà có vẻ như Quách Kỳ cũng nhận ra là Ngạn Vũ sợ mình, ông khẽ thở dài trong lòng, vẫn là ông mở lời lên tiếng trước– Con đã thấy khỏe hơn chưa? Còn khó chịu ở đâu không Vũ?Ngạn Vũ cực kỳ ngoan ngoãn gật đầu, chẳng qua là cô cũng không quá chú trọng vào chuyện sức khỏe. Trả lời đại loại cho xong, cô lúc này cũng đã bắt đầu lấy lại sự bình tĩnh, mặt đối mặt với Quách Kỳ, cô hỏi ông ấy.– Con khỏe ạ, vài hôm nữa là có thể xuất viện về nhà. Hôm nay, con hẹn gặp bác Hai… thật ra là có chuyện quan trọng Kỳ là người thẳng thắn không thích vòng vo, nghe cô nói như vậy, ông ấy liền đáp.– Con có gì cứ nói, bác sẽ lắng Vũ hít sâu vào một hơi, nói cô không căng thẳng thì là nói dối. Trước là căng thẳng khi phải đối mặt với Quách Kỳ, và sau là càng căng thẳng hơn khi phải chuẩn bị tiếp nhận toàn bộ sự thật về quá khứ đau thương của mẹ con cô. Mọi thứ trong cô bây giờ rất mơ hồ, cô cần một người dẫn đường cho cô đi, mà người hiểu rõ mẹ con cô nhất không phải là ai khác… mà chỉ có thể là bác Hai Quách có chút run run, Ngạn Vũ thu hết sự can đảm vào trong cơ thể, cô nhìn Quách Kỳ đang ngồi ở trước mặt, cô nghiêm túc, hỏi– Bác Hai… bác có thể nào nói cho con biết… mẹ con vì sao lại chết được không bác? Con muốn biết tất cả sự thật về mẹ con, về chuyện ở nhà họ Thi và cả về chuyện của mẹ con Mạnh Tuấn…Quách Kỳ nhìn cô, trước kia ông còn thấy cô quá mức bình thường, nhưng sau khi biết cô là con gái của Thu Loan, ông chỉ hận bản thân ông tại sao lại không chịu đối xử với cô tốt hơn. Ông cũng đã định chờ khi nào Cố Thành nói xong mọi thứ với cô thì ông sẽ chính là người giải thích cho cô rõ tường tận mọi chuyện. Chỉ là ông không nghĩ đến việc cô sẽ tìm gặp ông sớm đến như thế này, sớm hơn cả trong dự tính của ông. Cô rất giống với Thu Loan, mạnh mẽ hơn rất nhiều so với những gì mà ông luôn nghĩ…Khẽ gật đầu, Quách Kỳ cũng không giấu giếm, ông bắt đầu hồi tưởng lại sự việc, kể không thiếu xót một chi tiết nào.– Bác sẽ không giấu con, cái gì bác biết bác đều sẽ kể hết cho con nghe, còn nhìn nhận mọi việc thế nào thì sẽ tùy ở con, bác không dám xen vào quyết định của con…Hai tay Ngạn Vũ siết chặt vào nhau, cô gật gật đầu, đáp khẽ– Dạ con hiểu Kỳ nhìn cô, mi mắt rũ xuống, ông kể lại– Mẹ con tên là Từ Thu Loan, cô ấy là con gái của Từ gia, là thiên kim tiểu thư được nuôi dưỡng như một cô công chúa. Tính cách của mẹ con vô cùng mạnh mẽ và quật cường, hễ là chuyện gì mà mẹ con không thích thì cô ấy chắc chắn sẽ không làm, cũng không dễ gì đồng tình theo. Ở Từ gia, mẹ con thân nhất với cậu con, cậu con là Từ Thu Mỹ, chính là người đàn ông hôm con nhập viện đã đến thăm con chung với bác… con có nhớ không? Ông ấy chính là cậu của con, là cậu ruột của con. Cậu và ông ngoại của con tìm con cũng đã rất lâu rồi… họ thật sự rất nhớ mong con…Ngạn Vũ cảm thấy có chút gì đó vương vướng ở lồng ngực, cô không nói gì, cũng không đáp gì, chỉ lẳng lặng siết tay chờ đợi Quách Kỳ nói Kỳ cũng không chần chờ lâu, ông lại tiếp tục cất giọng, trầm lặng có, hồi tưởng cũng có– Năm đó… Từ gia và Quách gia có hôn ước. Ban đầu định là mẹ con sẽ gả cho bác, nhưng thực ra bác biết rõ là mẹ con không thích bác, chỉ có duy nhất bác có tình cảm với mẹ con mà thôi. Sau một trận chống đối quyết liệt, mẹ con cuối cùng cũng thuyết phục được bác hủy hôn. Thời gian sau, mẹ con tìm cách rời khỏi Từ gia, lang bạc từ bỏ thân phận, trốn ra bên ngoài để sống cuộc đời tự do tự tại của mình. Phần của mẹ con là như vậy, nhưng còn Quách gia và Từ gia bắt buộc vẫn phải có liên hôn. Cũng là trong năm đó, bác cưới dì Hai của con… và chính mẹ con cũng hiểu rõ… dì Hai của con thích bác… nhưng còn mẹ con thì không…Ngạn Vũ cúi mặt, cô hiểu rồi, hóa là như vậy… Nhưng cô cũng thật sự bất ngờ, không nghĩ được là chuyện của mẹ cô và bác Hai Quách Kỳ lại là loại chuyện tình cảm tay ba trong truyền thuyết…Bác Hai Quách Kỳ tiếp lời, thái độ của ông lúc này lại có phần uất giận nghiêm nghị– Mẹ con rời khỏi Từ gia, từ bỏ thân phận, đi đến tỉnh B, trốn tránh Từ gia và Quách gia, lấy cho mình một cái tên khác… gọi là Bảo Châu. Mẹ con gặp được con trai của nhà họ Thi, là tên Cường. Hai người gặp nhau rồi cưới nhau, mẹ con cứ tưởng là đã gặp được chân tình của cuộc đời thì đến một ngày nọ… tên Cường vào rừng tìm trầm hương bị lạc, cứ tưởng là đã bỏ mạng ở trong rừng rồi. Năm đó Quách gia và Thi gia không thường xuyên qua lại, chuyện tên Cường gặp nạn cũng là lâu sau đó một thời gian, bác và ông nội của Cố Thành mới được biết. Nếu như bác biết mẹ con đến Thi gia sớm hơn, vậy thì đã không xảy ra chuyện đau lòng kia rồi…Dừng chút, ánh mắt của Quách Kỳ bắt đầu thay đổi, giọng của ông cũng dần trầm lại…– Mẹ con sống ở nhà họ Thi không được tốt, bọn chúng xem thường mẹ con là trẻ mồ côi, không tôn trọng, không xem mẹ con là con dâu. Tên Cường mất tích, cứ tưởng là chết mất xác rồi, mẹ con đau buồn tìm kiếm ngày đêm. Cũng theo như di nguyện của hắn, mẹ con đến bệnh viện thụ ra con… nhưng éo le thay… bọn nhà họ Thi lại cho rằng con không phải là cốt nhục của nhà bọn chúng. Dùng dằn một thời gian thì con được sinh ra đời, lúc ấy nhà bọn chúng mới tạm chấp nhận con là con cháu của chúng…– Lúc con được hơn một tuổi thì tên Cường đột nhiên trở về, nhưng hắn ta không phải chỉ về có một mình, mà hắn ta còn dẫn thêm vợ con hiện tại của hắn về theo… chính là thằng Tuấn và mụ Thạch. Thằng Tuấn có vẻ lớn tuổi hơn con, còn đứa con gái kia thì vẫn còn trong bụng mụ Thạch, lúc ấy chưa sinh ra đời. Tên Cường lấy lý do mất trí nhớ, lỡ có tình cảm với mụ Thạch, rồi sau khi lấy lại được trí nhớ, cũng lấy lý do không thể phụ bạc mẹ con bọn nó… vậy nên mới đưa bọn nó về theo…Nói đến đây, Quách Kỳ đột nhiên siết chặt tay, ông gằn lên từng chữ– Khốn kiếp! Hắn chính là ba của con… là hắn ta thề hẹn yêu thương mẹ con… nhưng chính hắn lại muốn một chân đạp hai thuyền, vừa xin mẹ con bỏ qua, cũng thuận tiện đem theo vợ bé về nhà… đúng là thứ ti tiện… thứ hèn hạ không đáng mặt đàn ông!Quách Kỳ nói đến đây, Ngạn Vũ thật sự không thể chịu đựng được nữa. Cô, cô chỉ là người được nghe kể lại thôi, thế mà khi nghe qua cô còn không thể nào chấp nhận được nổi. Vậy thì mẹ cô năm đó, bà đã phải chịu đựng nhiều như thế nào, chịu đựng đủ cảm xúc tiêu cực kinh khủng ra sao? Thi Mạnh Cường… ông ta và nhà họ Thi thật sự cũng đủ lố bịch, đủ tàn nhẫn mà!Quách Kỳ vành mắt ửng đỏ lên, ông lại nói, như là cảm thán, cũng như là khổ sở tuyệt vọng.– Mẹ con… cô ấy là một người phụ nữ bản lĩnh như vậy… nhưng tại sao… bác thật không thể hiểu được lý do vì sao cô ấy lại chấp nhận được loại chuyện đó… vì sao vậy chứ? Sao lại không chịu rời đi? Vì sao vậy?Ngạn Vũ nghe Quách Kỳ hỏi, cô mới khẽ ngước gương mặt khổ sở của mình lên nhìn ông. Vượt xa sự tưởng tượng của ông, cô khẽ đáp, đáp rất ngắn gọn nhưng cũng đủ khiến cho ông ấy phải thấy kinh ngạc– Bác Hai… bác đừng trách mẹ con… bà ấy dù có mạnh mẽ đến đâu thì vẫn là phụ nữ, lại còn là một người vợ, một người mẹ. Bà ấy cũng có đức tính chịu đựng, là sự chịu đựng mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng có. Bà ấy… chắc là sợ cho con không có cha, sợ con thiếu thốn… là lo sợ cho con đó bác. Con chưa có con, nhưng nếu như sau này con có con, con cũng sẽ thương con của con như vậy… sẽ thương nó nhiều giống như vậy…Ngạn Vũ nói mà không kìm được nước mắt, những giọt nước trong veo rơi lên trên má cô, cõi lòng của cô cũng muốn vụn vỡ theo, càng nghĩ đến thì nước mắt lại càng rơi xuống thật nhiều…Quách Kỳ nhìn thấy Ngạn Vũ khóc, lại nghe thấy cô nói như vậy… ông đột nhiên sững sốt đến ngẩn người. Mà cũng không phải chỉ có một mình Ngạn Vũ khóc, đến cả người đàn ông rắn rỏi như Quách Kỳ cũng nhoè lệ muốn khóc theo…Thật sự, có thể sẽ có rất nhiều người cảm thấy khó hiểu vì sao mà mẹ của cô không chịu rời đi. Nhưng chắc chỉ có ai làm mẹ, ai làm vợ rồi mới hiểu được giá trị của hai chữ “chịu đựng”. Phụ nữ ấy mà, chỉ khi nào triệt để tuyệt vọng thì họ mới chấp nhận rời đi. Còn nếu vẫn còn có thể cố gắng, họ sẽ luôn cố gắng vì con vì chồng, vì tương lai của những đứa trẻ vô tội…Phải rất lâu sau, khi cả hai đã ổn định lại được cảm xúc, Ngạn Vũ mới lại khẽ hỏi Quách Kỳ– Bác Hai… mẹ con… vì sao mà chết?Quách Kỳ đưa tay vuốt mặt, ông ấy uống cạn ly nước lọc, sau đó mới khàn giọng trả lời.– Mẹ con là vì tự vẫn, có thể là mẹ con bị trầm cảm, suy nghĩ nhất thời không thông nên mới làm ra chuyện như vậy. Lúc mà mẹ con cô ấy có gửi thư cho bác, trong thư, cô ấy gửi gắm con cho bác… mong muốn bác có thể nuôi dưỡng con nên người…Ngạn Vũ nén nhịn kích động, cô nhấn mạnh từng chữ– Nhà họ Thi… bọn họ không biết là mẹ con chết? Bọn họ có đi tìm mẹ con không?Quách Kỳ trả lời theo sự thật– Đến giờ vẫn không biết là mẹ con đã chết. Còn về chuyện đi tìm… chỉ có tên Cường âm thầm tìm kiếm một thời gian… sau này cũng không thấy tìm kiếm nữa. Và sau một hai năm gì đó từ lúc mẹ con chết… nhà họ Thi đột nhiên cho xóa sạch hết thông tin về mẹ con con. Chỉ để lại thông tin của mụ Thạch, để mụ ta là vợ chính thức của tên Cường. Cái này là bác không nói thêm vào, đây đều là tất cả sự thật mà bác điều tra được trong suốt từng ấy năm qua. Nếu như không phải nhà họ Thi và nhà họ Quách có ân tình từ đời trước thì bác đã cho xóa sổ nhà họ Thi khỏi giới hào môn từ rất lâu rồi…Ngạn Vũ cúi đầu, hai tay cô siết chặt vào nhau, đại não của cô hiện tại đang suy nghĩ rất nhiều thứ. Và cô cũng vẫn không thể nào quên được những đoạn ký ức rời rạc kia, những hình ảnh mà mẹ cô bị mụ Thạch mắng chửi thậm tệ. Nếu đổi lại là cô thì cô cũng sẽ trầm cảm đến chết chứ không chỉ riêng gì mẹ cô. Mẹ cô đã phải chịu đựng quá nhiều… và cái chết của bà… có lẽ là sự giải thoát cho những tháng ngày bị giày vò từ thể xác đến tinh thần…Là người ngoài cuộc, họ không ở vào trường hợp của ta, không biết được ta đã phải trải qua những gì, không hiểu được ý nguyện của ta… vậy thì mãi mãi họ sẽ chẳng thể nào cảm thông được cho quyết định của ta… dù là quyết định đúng hay là quyết định sai lầm. Có thể với họ, cái chết của mẹ Ngạn Vũ là một sự ngu ngốc, nhưng đối riêng với bà ấy… đó có lẽ đã là sự giải thoát tốt đẹp cho tất cả mọi việc rồi. Chỉ thương cho những người thân thuộc của bà ấy, trong đó có Ngạn Vũ, có cả Quách Kỳ và cũng có cả Từ gia…Những chuyện về sau cái chết của mẹ Ngạn Vũ, Ngạn Vũ đã được biết, vậy nên cô không hỏi tiếp nữa. Lúc này cô chỉ hỏi đến bức di thư của mẹ cô đã để lại cho bác Hai Quách Kỳ, cô muốn biết mong muốn cuối đời của bà ấy là như thế nào…– Bác… trong di thư mẹ con để lại… bà ấy có tâm nguyện gì vậy ạ?Tâm trạng lúc này của Quách Kỳ đã khá hơn, ông hít sâu vào một hơi, sau đó mới dịu giọng, đáp lời– Mẹ con… bà ấy muốn bác… nhận nuôi dưỡng con… đưa con ra nước ngoài sinh sống. Không cho nhà ngoại con biết về sự hiện diện của con, cũng cắt đứt luôn liên lạc của con với nhà nội. Đồng thời, mẹ con cũng muốn bác… không được trả thù nhà nội con. Mẹ con bà ấy đến khi chết vẫn luôn lo nghĩ cho cha con con như vậy, bà ấy yêu thương tên Cường đến như thế… vậy mà hắn ta lại có mắt như mù… đồ phế vật!Lại dừng một chút, Quách Kỳ lại tiếp tục nói với Ngạn Vũ, nhưng lần này không có cảm xúc riêng của mình, ông là muốn khuyên nhủ cô.– Cũng bởi vì di nguyện của mẹ con không muốn con nhận lại hai bên nội ngoại, vậy nên chuyện cậu con muốn đưa con về Từ gia nhận ông ngoại… bác tạm thời vẫn chưa đồng ý… vẫn chờ vào quyết định của con. Nhưng bác vẫn hy vọng… con có thể nhận nhà ngoại… đó là điều tốt nhất cho con… cũng tốt nhất cho Cố Thành. Mà điều quan trọng nhất là cậu con, ông ngoại con… bọn họ không giống với nhà họ Thi của ba con… bọn họ thật lòng vẫn luôn mong mỏi tìm kiếm con… đó hoàn toàn là sự thật mà bác đã nhìn thấy… không gian dối nửa lời với con. Ngạn Vũ, quyết định thế nào là ở con… bác luôn nghe theo sự quyết định của Vũ mím chặt môi, cô nhìn bác Hai Quách Kỳ, trong lòng cũng đã đưa ra được quyết định cuối cùng. Có thể là cả đời này, cô sẽ không thể nào tha thứ được cho nhà nội… nhưng còn phía nhà ngoại… cô chắc chắn là nên trở về. Cô muốn mình có thể bù đắp lại lỗi lầm của mẹ cô, cô sẽ thay bà báo hiếu cho ông ngoại của rụng về cội, nước chảy về nguồn… cô vẫn luôn hy vọng là mình có được một nơi để về, một nơi để khoe khoang với thiên hạ rằng cô không phải là trẻ mồ côi. Cô sẽ nhận lại cậu, nhận lại ông ngoại… trở về bái lạy mộ của mẹ cô. Còn những con người đã không xem cô là cốt nhục của họ, vậy thì họ không xứng đáng để cô nhận cội nguồn, mãi mãi không xứng đáng để cô gọi là nhà!
ba nuôi là chồng