Tên đam mỹ: Anh chỉ cần em Tác giả: Thẩm Dạ Diễm Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, nhất thụ nhất công, HE. > Review > Giới thiệu
Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em: Ngôn tình giữa đời thực. Anh Không Thích Thế Giới Này, Anh Chỉ Thích Em được viết dựa trên câu chuyện có thật của tác giả và người chồng bí mật của mình – F Kun. Bạn sẽ nhận ra rằng, người đàn ông của đời bạn có
Cổng game được xây dựng đa nền tảng. Dù là trên điện thoại hay máy tính, anh em cũng sẽ có nhiều cơ hội trải nghiệm: Link tải game trên điện thoại Android; Link tải game trên điện thoại iOS; Link chơi trực tiếp web trên PC; Giới thiệu sơ lược cổng game Xeng88 Club
Độc giả Hoài Phong nhận xét về tác phẩm Điều Em Cần Chỉ Là Một Vòng Tay Ôm. Truyện hấp dẫn ở người đọc ở tựa đề cuốn truyện ” Điều em cần chỉ là một vòng tay ôm” . Sau khi đọc truyện, thì mới biết được đây là một cuốn sách buồn, rất buồn.
Em hờ hợt anh càng điên dại, cố làm những trò khùng điên chỉ để muốn thử coi em có để ý gì tới anh không ? Nỗi đau tinh thần đau đến tê dại con người anh, anh cố cầm lưỡi lam để giải tỏa cảm xúc mình và muốn coi em có xót xa cho anh không.
More Than Blue 2021 (tựa Việt: Chỉ Cần Em Hạnh Phúc), còn gọi là More Than Blue: The Series bắt đầu từ cuộc gặp gỡ tình cờ giữa Cream (Vương Tịnh đóng) và K (Phạm Thiếu Huân thủ vai) ở trường trung học. Cả hai có khoảng thời gian dài bên nhau kể từ lúc 16 tuổi, họ gắn bó
Thấm Thía -Tống Gia Vỹ - Chỉ Cần Là Em Thôi Anh Sẽ Luôn Cố Gắng | Nhạc Lofi Chill Buồn hay nhất 2022#thamthia #tonggiavy #chicanlaemthoianhseluoncogang ♬Trac
JEfRI. REVIEW TRUYỆN THÂM TÌNH TRONG MẮT ANH Tác giả Nhĩ Đông Thố Tử Thể loại Hiện đại, tình chị em, nam thiên tài trí nhớ bị bệnh trầm cảm – nữ siêu ngầu, nữ truy, thâm tình, ý nghĩa tình thân sâu sắc, bí ẩn bất ngờ, NGỌT SỦNG nữ sủng nam, nhân vật phụ hài hước, cây đắng sinh trái ngọt, ác giả ác báo, HE. Độ dài 80 chương Tình trạng Hoàn dịch. Lịch đăng 20h thứ 2 3 4 5 hàng tuần. Có pick – me 1169MP đóng pick ngày 10/06/2020 Hoàn cảnh tạo nên tính cách, câu này quả nhiên không sai. Nhà họ Diệp là nữ tôn, còn Diệp Mông là độc tôn. Không cần nói cũng biết, cô đã sống trong sự ấm áp bao bọc đến nhường nào. Nhưng cũng chính vì như vậy, tính cách của Diệp Mông cũng rất khác người. Từ nhỏ đến lớn luôn nhận được tình yêu đầy ắp và không có chút áp lực, cho nên cô học hành làng nhàng không cần cố gắng. Thế nhưng lòng bao dung và sự yêu thương dành cho người khác thì cực kỳ to lớn. Bằng chứng rõ ràng nhất chính là cô chỉ muốn yêu đương với các em trai, không vì cái gì khác, chỉ vì cô muốn có người để mình cưng chiều, để mình chăm sóc. Nhưng cũng chính vì vậy, không có cuộc tình nào có thể bền lâu. Bởi vì con người luôn phải trưởng thành, các em trai trong mối quan hệ với cô cũng có lúc muốn “vùng lên” để nắm thế thượng phong. Và chính vào lúc đó, Diệp Mông lại muốn kết thúc. Cô thích tự do chứ không thích bị người khác kiểm soát hay chiếm hữu. Cứ quanh quẩn như vậy, chẳng đâu vào đâu. Cho đến ngày cô vì một tình huống phát sinh trong công việc, tức giận bỏ về quê. Kiểu người của Diệp Mông là thế, cô không muốn cố gắng chứ không phải không giỏi. Nếu cô thích nhàn hạ, chỉ làm nhân viên quèn thì đó chính là do cô muốn, chứ không phải vì bất kỳ áp lực nào. Thế cho nên, khi Diệp Mông muốn nỗ lực thì không ai có thể ngăn cản. Nếu có người muốn cản, thì kết cục chính là như bây giờ, cô cứ thế bỏ đi, không thèm quay đầu. Nhưng mà như vậy cũng tốt, Bắc Kinh xô bồ quá, vẫn là về quê nhà với gia đình thì hơn. Ninh Tuy là một trấn nhỏ, không phải cái gì cũng có nhưng mà có cực phẩm. Cực phẩm này Diệp Mông vừa nhìn đã thích, rất hợp “khẩu vị” của cô. Một đêm trăng sáng sao thưa, bên hồ thơ mộng, Diệp Mông gặp được “em trai” siêu soái siêu ngầu siêu lạnh lùng. Diệp Mông nghĩ thầm, chị đây “chốt” em rồi. Lần đầu tiên nhìn thấy Diệp Mông, Lý Cận Dữ nghĩ, bà chị này cũng lộ liễu quá rồi. Anh biết ngoại hình mình rất tốt, nhưng chị gái kia cũng rất xinh đẹp mà, trông thành thục như vậy mà chẳng lẽ trong sáng tới mức chưa thấy trai đẹp bao giờ sao? Thật ra thì Diệp Mông cũng tính là trong sáng đấy chứ, yêu ghét rõ ràng. Cô có cái nhìn thưởng thức đối với Lý Cận Dữ, cũng không e dè như thiếu nữ mà cứ thoải mái thể hiện ra, lần gặp sau lại táo bạo hơn lần gặp trước. Trấn này nhỏ mà, đầu đường không gặp cuối ngõ cũng gặp, đong đưa một hồi, lại chạm nhau. Diệp Mông hơn Lý Cận Dữ hai tuổi, không tính bề ngoài vì cả hai đều trẻ hơn tuổi thật rất nhiều, nhưng cũng ngót nghét 30 rồi, không là cáo thì cũng là sói. Có điều, Diệp Mông không nói với Lý Cận Dữ bản thân mình đặc biệt hứng thú với anh còn có nguyên nhân khác. Tình trạng của Lý Cận Dữ cô đã từng nhìn thấy, chính là triệu chứng của bệnh trầm cảm, mà mẹ của cô, lại tự sát vì bệnh này. Cho nên, xuất phát từ tình yêu sét đánh cũng được, mà xuất phát từ trái tim rộng mở vì người mẹ đã mất cũng được, Diệp Mông cảm thấy cô nên ở bên cạnh anh trong lúc này. “Lý Cận Dữ, tôi sẽ giành lại thế giới này cho cậu.” Đây là câu tỏ tình mà Diệp Mông đã nói với anh, vậy mà anh lại tin. Một người có quá khứ tàn khốc, từng bước qua quỷ môn quan, sống vật vờ suốt năm năm như anh, lại có người muốn vì anh mà làm nhiều việc như vậy. Lý Cận Dữ cũng muốn thử. Cuộc tình chị em đã bắt đầu một cách đơn giản là thế. Nhưng chưa kịp làm quen với tính cách của đối phương thì Diệp Mông nhận được tin phải về Bắc Kinh, đây chính là thử thách đầu tiên của hai người. Lý Cận Dữ vốn đã không tin vào thế giới này, chấp nhận Diệp Mông cũng chỉ là muốn thử chút cảm giác mà thôi. Thế mà chưa gì cô đã bỏ chạy rồi, đương nhiên anh sẽ không giữ, cũng sẽ không tiếp tục một mối quan hệ không có gì chắc chắn như vậy. Lý Cận Dữ nói chia tay. Không còn cách nào khác, Diệp Mông đành phải… lôi anh đi đăng ký kết hôn. Đúng vậy, cái tình tiết bá đạo mà mấy anh tổng tài hay dùng nay được chị Diệp áp dụng đầy đủ lên người em trai Lý. Có lẽ ngay cả hai người trong cuộc cũng không hiểu nguyên nhân mình làm như vậy, họ chỉ có thể chắc chắn một điều, không ai xem việc này là trò đùa. Một người dùng cách này để giữ lấy niềm tin của người kia, còn một người là dùng cách này để giữ lấy bước chân của người còn lại. Nhưng mà, yêu xa khó lắm. Hai người vì chuyện này mà cãi nhau, giận nhau, nhưng cũng vì chuyện này mà hiểu nhau. Đúng lúc này, mọi bí mật được hé lộ. Cuối cùng, Diệp Mông cũng biết được tại sao khí chất của Lý Cận Dữ không hợp với trấn nhỏ Ninh Tuy, bởi vì anh vốn thuộc về Bắc Kinh phồn hoa này. Vì sao một thiên tài gia thế hiển hách như anh lại bị bạo hành tàn nhẫn đến mức trầm cảm? Tại sao anh cam chịu làm một người tầm thường chỉ để cầu mong bình yên? Cô không có cách nào tưởng tượng một Lý Cận Dữ trẻ tuổi nhiệt huyết làm cách nào mới có thể vượt qua sự chà đạp như vậy để vươn lên vừa mạnh mẽ vừa rực rỡ như bây giờ. Bởi vì Lý Cận Dữ không nói, anh là vì cô. Vì cô mang ánh sáng đến cuộc đời tăm tối của anh cho nên anh chấp nhận không trốn chạy nữa, chấp nhận đi ngược chiều gió, một lần nữa đối mặt với nỗi đau nhiều năm trước. Anh quay về, giải quyết vụ án của mẹ cô năm đó, giải quyết mối quan hệ đã lâm vào bế tắc giữa mình và mẹ, dọn sạch rào cản tâm lý giữa anh và cô. Chính nhờ Lý Cận Dữ, một vụ án tưởng chừng rời rạc và chẳng có gì đáng ngờ, sự thật lại là một vụ án tâm lý liên hoàn vô cùng nguy hiểm cho xã hội, mà trong đó rất nhiều người thân quen của Diệp Mông và anh là nạn nhân. Mọi chuyện cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Ai có tội thì trả giá, nhưng Lý Cận Dữ vĩnh viễn không thể có được bất cứ sự hồi đáp nào nữa. Nhưng có lẽ anh cũng không quan tâm, bởi vì đã có người nói cho anh biết “Chỉ cần em yêu anh, thế giới này cũng sẽ yêu anh.” Cô gái của anh nói được làm được. Cô đã giành lại thế giới này lại cho anh, chỉ có điều Diệp Mông không biết, từ khoảnh khắc cô bước vào cuộc đời anh, cô chính là cả thế giới. Chị à, anh yêu em.
Anh Chỉ Cần Em Tác giả Thẩm Dạ Diễm Thể loại Đam mỹ, hiện đại, ấm áp, Thương nhân công x Thầy giáo thụ, HE. Nhân vật chính Liêu Duy Tín x Bạch Ký Minh. * * * Giới thiệu "Biển người bao la nhưng bởi vì duyên số nên hai ta gặp nhau và yêu nhau. Rồi cũng chính tại duyên số chia đôi nên cuộc tình ta đành xa cách. Có người chỉ là một hình bóng lướt qua đời ta, nhưng có người lại ở lại mãi mãi trong sâu thẳm tâm hồn. Rốt cuộc duyên số và tình yêu, hạnh phúc và định mệnh phải lý giải thế nào mới hợp lý đây? Liêu Duy Tín không ngờ rằng có một ngày anh lại bị đá một cách không thương tiếc. Trước đó anh và đối phương đã có một tháng sống bên nhau vô cùng ngọt ngào ấm áp, đến nỗi anh đã quên mất sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Giao kèo của họ đã đến thời hạn cuối cùng. Mọi thứ đều phải chấm dứt, cả duyên số, cả tình cảm, tất cả quay trở lại nhịp sống thường nhật. Đó là điều mà Bạch Ký Minh – người yêu trong một tháng của anh muốn, và cậu đã làm được. Liêu Duy Tín là một người đàn ông thành đạt chín chắn, anh có quyền có thế, có không ít những người ngưỡng mộ anh. Xung quanh anh chưa bao giờ thiếu" đối tác ". Tính cách dứt khoát kiên định, sau khi xong chuyện, anh và" đối tác "không còn dính líu gì cả. Lúc bên nhau, Liêu Duy Tín là một người tình dịu dàng tâm lý, nhưng khi chia tay anh không ngại lạnh lùng tàn nhẫn với đối phương. Duy chỉ có lần này, đối phương còn lạnh lùng tàn nhẫn hơn anh. Trong lúc anh còn đang chìm đắm trong giấc mộng tình yêu đẹp đẽ, Bạch Ký Minh đã biến mất như chưa từng xuất hiện, để lại một nỗi day dứt khôn nguôi trong lòng Liêu Duy Tín. Lòng tự tôn ép buộc anh phải quên cậu, trải qua sự nỗ lực không ngừng nghỉ, vết thương trong tim anh dần lên da non. Nhưng số phận trêu ngươi, một lần nữa họ gặp lại nhau và anh bất lực khi phát hiện ra tình cảm anh dành cho cậu chưa từng giảm đi mà còn tăng dần theo thời gian, hình ảnh cậu chiếm trọn tâm hồn anh, anh không còn sức mà kháng cự. Liêu Duy Tín ngụp lặn trong mối tình da diết mà anh dành cho Bạch Ký Minh, anh nhận ra anh đã hoàn toàn thất bại, anh không thể để mất cậu, Bạch Ký Minh chính là người duy nhất anh muốn được nắm tay đi hết đoạn đường đời còn lại.." * * * Phần giới thiệu cụ thể quá khiến mình sắp không biết phải viết rv thế nào Thôi thì để mình nói về kỷ niệm và lí do yêu thích bộ truyện này đi. Mình không thường xuyên mua sách để đọc thế nhưng hôm ấy đi dạo nhà sách, mình vô tình đụng phải cuốn truyện bìa trắng xanh này, tò mò lướt thử thì thấy cách trình bày nội dung rất đẹp, trước mỗi chương là một vài câu thơ hoặc lời bài hát, giấy sáng và chất lượng rất ổn, thế là mua về đọc trong đêm. "Anh chỉ cần em" là sự hòa quyện giữa lý tưởng và thực tế, câu chuyện không quá hường phấn ảo tưởng về một tình yêu dễ dàng được chấp nhận, nhưng nó tuy vấp phải sự phản đối, kì thị thì vẫn có được cái nhìn hướng tới tương lai tốt đẹp. Mình thích lối viết của tác giả, chị ấy thuộc thế hệ 8x cho nên câu từ và cách triển khai có phần chậm rãi, quen thuộc và mang màu sắc của những năm 200x. Thế nhưng dù là thời điểm ngày ấy hay là bây giờ đọc lại, mình vẫn có thể bị thu hút bởi nội dung, cách xây dựng tình tiết và cả hình tượng nhân vật của chị. Đó là một Liêu Duy Tín phong lưu đào hoa, nhưng một khi đã rung động sẽ bắt đầu biết theo đuổi, biết vun vén cho hạnh phúc của mình. Đó là một Bạch Ký Minh cứng đầu, cố chấp, bi quan, yêu nhưng cũng rất quyết tuyệt. Họ đều là những hình tượng mà ta có thể bắt gặp đâu đó trong cuộc sống thường nhật này, dám yêu, dám hy sinh và dám đấu tranh. Nếu ban đầu cuộc hội ngộ của hai nhân vật chính và khởi đầu mối quan hệ của họ chỉ là một mối duyên mong manh có thể dễ dàng bị xóa bỏ đã khiến cho mình có dự cảm chẳng lành về mối quan hệ của hai người, thì ngay khi Liêu Duy Tín nhận ra tình cảm của anh và chuyên tâm, kiên quyết kèm theo chút bá đạo với tình cảm này, nó đã thắp lên trong tim mình ngọn lửa hy vọng về một tương lai tốt đẹp. Có lẽ điều may mắn nhất với Liêu Duy Tín là Ký Minh cũng yêu anh, dù cậu có thể nhẫn tâm cố gắng gạt bỏ tình cảm để tự sống trong vỏ bọc cô độc của chính mình thì sâu trong tâm cậu vẫn là thứ tình cảm duy nhất dành cho anh. Bằng giọng kể nhẹ nhàng, thanh bạch, tác giả đã viết nên một câu chuyện không chỉ đầy đủ tình tiết khiến người đọc bị lôi cuốn mà còn vẽ nên thứ tình yêu nửa hiện thực nửa lý tưởng. Một câu chuyện cũng đã xuất bản từ rất lâu rồi và mãi tới hôm nay mới có thể viết đôi lời giới thiệu đến bạn đọc, mong rằng bạn cũng sẽ yêu thích câu chuyện giống mình, yêu thích các nhân vật và yêu thích lối hành văn giản đơn nhưng cũng cực kỳ độc đáo của cây bút Thẩm Dạ Diễm. Last edited by a moderator 8 Tháng hai 2020 đam mỹ
Trong biển người đông đúc, nhưng vì duyên phận nên chúng ta gặp và yêu nhau. Nhưng cũng vì duyên vì số mà cuộc tình chúng ta phải chia xa nhau. Có người nào đó chỉ là hình bóng thoáng qua đời ta, nhưng đâu đó lại có một hình bóng mãi mãi tồn tại tận sâu trong tâm hồn. Cuối cùng duyên và phận, tình và yêu biết tìm câu trả lời thích đáng cho tất cả ở đâu đây?Liêu Duy Tín không ngờ rằng có một ngày anh lại bị đá một cách không thương tiếc. Trước đó anh và đối phương đã có một tháng sống bên nhau vô cùng ngọt ngào ấm áp, đến nỗi anh đã quên mất sự trôi chảy không ngừng của thời gian. Giao kèo của họ đã đến thời hạn cuối cùng. Mọi thứ đều phải chấm dứt, cả duyên số, cả tình cảm. Tất cả quay trở lại nhịp sống thường nhật. Đó là điều mà Bạch Kì Minh – người yêu trong một tháng của anh muốn, và cậu đã làm Duy Tín là một người đàn ông thành đạt chín chắn, anh có quyền có thế, có không ít những người ngưỡng mộ anh. Xung quanh anh chưa bao giờ thiếu “đối tác”. Tính cách dứt khoát kiên định, sau khi xong chuyện, anh và “đối tác” không còn dính líu gì cả. Lúc bên nhau, Liêu Duy Tín là một người tình dịu dàng tâm lý, nhưng khi chia tay, anh không ngại lạnh lùng tàn nhẫn với đối phương. Duy chỉ có lần này, đối phương còn lạnh lùng tàn nhẫn hơn anh. Trong lúc anh còn đang chìm đắm trong giấc mộng tình yêu đẹp đẽ, Bạch Kì Minh đã biến mất như chưa từng xuất hiện, để lại một nỗi day dứt khôn nguôi trong lòng Liêu Duy tự tôn ép buộc anh phải quên cậu, trải qua sự nỗ lực không ngừng nghỉ, vết thương trong tim anh dần lên da non. Nhưng số phận trêu ngươi, một lần nữa họ gặp lại nhau. Và anh bất lực khi phát hiện ra tình cảm anh dành cho cậu chưa từng giảm đi, mà tăng dần theo thời gian, hình ảnh cậu chiếm trọn tâm hồn anh, anh không còn sức mà kháng cự. Liêu Duy Tín ngụp lặn trong mối tình da diết mà anh dành cho Bạch Kì Minh, anh nhận ra anh đã hoàn toàn thất bại, anh không thể để mất cậu, Bạch Kì Minh chính là người duy nhất anh muốn được nắm tay đi hết đoạn đường đời còn những hi sinh cố gắng và tấm chân tình của Liêu Duy Tín có lay chuyển được quyết định sắt đá của Bạch Kì Minh không? Kì thực, Bạch Kì Minh cũng có tình cảm với anh. Vậy tại sao cậu lại cương quyết cắt đứt mối duyên giữa hai người? Khi duyên số không còn, liệu tình yêu có thực sự bị giết chết không? Cho dù không gặp nhau, nhưng trái tim vẫn hướng về nhau. Vậy đâu mới là con đường giải thoát cho hai người? Họ sẽ làm gì để vượt qua số mệnh, giành lấy hạnh phúc đây? Câu trả lời sẽ có trong “Anh chỉ cần em”.Nguồn cùng chủ đềXem nhiều nhất ngàyXem nhiều nhất tuầnXem nhiều nhất tháng
Đăng bởi Tàng Thư Quán - lúc 112248 - 24/02/2021 - tại Đam mỹ, Đô thị tình duyên, Hiện đại, Tiểu thuyết, Trùng sinh xuyên không Đọc 1905 Thể loại Đam mỹ, hiện đại đô thị, trùng sinh, tá thi hoàn hồn, ôn nhu anh tuấn công x lạnh lùng bá đạo mỹ thụ. Nhân vật chính Dương Khinh Tiêu Dương Thần X Mộ Dung Y Tịnh Giới thiệu Dương Thần là một giáo viên kinh tế bình thường của một trường đại học, chỉ vì muốn cứu sinh viên của mình mà té từ trên cao xuống chết đi, nhưng lại trùng sinh vào thân xác Dương Khinh Tiêu - một tên nhà giàu đẹp trai siêu cấp nhưng lại ăn chơi sa đọa. Vì gia đình ép buộc vào làm việc trong công ty mà buồn bực uống rượu say bị tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh lại đột nhiên trở thành một người hoàn toàn khác. Mộ Dung Y Tịnh là chủ tịch một công ty thời trang nổi tiếng, tuy có một vẻ đẹp thần thánh nhưng tính tình cáu bẳn cộc cằn như ma quỷ. Một con người âm lãnh dưới sự chăm sóc ôn nhu ấm áp của trợ lý mới sẽ thay đổi như thế nào? Mời mọi người đọc sẽ biết! Review "Tôi chỉ cần có em" là một câu chuyện vừa cẩu huyết vừa sến súa lại hết sức dễ thương giữa một chàng công ôn nhu và một anh thụ giả vờ nữ vương. Công xuất thân là cô nhi, học hành thành tài đi làm thầy giáo, cuộc sống đang yên bình tốt đẹp thì ngã từ tầng mười lăm xuống đất chết trong lúc cứu người, sau đó tá thi hoàn hồn vào Dương Khinh Siêu - một cậu ấm nhà giàu đào hoa ăn chơi sa đọa. Dương Khinh Tiêu vì gia đình ép buộc vào làm việc trong công ty mà buồn bực uống rượu say bị tai nạn giao thông. Sau khi tỉnh lại đột nhiên trở thành một người hoàn toàn khác. Dương Thần bắt đầu cuộc sống của Dương Khinh Tiêu, đây là lần đầu tiên Dương Thần biết được cái gọi là gia đình là như thế nào. Bản thân anh vốn là cô nhi, không có vướng bận người thân nên càng dễ dàng hòa hợp. Anh quyết định sẽ chăm chỉ làm việc, cố gắng báo hiếu gia đình thật tốt. Dưới con mắt ngạc nhiên của cả nhà vì cậu ấm đổi tính, anh xin làm trợ lý trong công ty có quan hệ với gia đình. Tại đây, anh bắt đầu gặp sếp lớn Mộ Dung Y Tịnh – nhà thiết kế kiêm tổng giám đốc kiêm siêu mẫu đẹp lai láng nổi tiếng lạnh lùng khó tính. Cậu có nghe tiếng xấu của Dương Khinh Tiêu, nên đối với con người này chỉ có sự xem thường và chán ghét. Cậu nghĩ rằng anh sẽ nhanh chóng rời bỏ công việc này, nên dồn hết công việc cho Dương Thần, ai ngờ người này lại thật sự thay đổi. Dương Thần tuy chỉ là trợ lí nhưng lại rất quan tâm đến Mộ Dung Y Tịnh, sự quan tâm ban đầu chỉ đơn giản là từ công việc cùng niềm ngưỡng mộ sếp. Thế nhưng dưới sự chăm sóc dịu dàng của anh, người kia đã thật ự không kiềm chế được mà đắm chìm trong đó, lần đầu biết yêu là cảm giác như thế nào. Hai người cứ đến với nhau một cách tự nhiên như thế. Rất thích cách yêu của Mộ Dung Y Tịnh, khi yêu thì hết lòng không suy tính. Đến đoạn Y Tịnh hiểu nhầm Dương Thần phản bội mình thì cũng có ý định giết Dương Thần, nhưng cuối cùng lại không thể ra tay. Truyện nhẹ nhàng bình thản, nhiều đoạn sến súa, nhiều tình tiết cẩu huyết, nhưng tựu chung lại thì câu chuyện không hề tệ. Nhân vật rõ ràng, tính cách ôn nhu của công được miêu tả thú vị, không trùng lặp, cặp phụ cũng rất hay, phiên ngoại khá ấn tượng. Cũng thật không ngờ tác giả Mạc Quang Thần của "Tôi chỉ cần có em" lại là nam, vậy mà hành văn lại mượt mà tỉ mỉ như vậy, màn H không chê vào đâu được. Đây là một bộ truyện tương đối ngắn, kết cục đơn giản, mặc dù có liên quan một chút đến hắc bang nhưng không rối rắm, nhiệt liệt đề cử. Tàng Thư Quán
Tên gốc Trọng sinh chi đặc biệt án quyển Tác giả Cuồng Tưởng Chi Đồ Chuyển ngữ Nguyệt Review Hoa Khói Thể loại trọng sinh, hiện đại, phá án, hài hước, kịch tính, nhiều cp, thông minh mặt dày trùm-cuối mỹ công x thông minh táo bạo cựu-sát-thủ cường thụ, HE Warning văn không hay chữ không tốt lại mang đầy tính chủ quan cộng thêm có spoil kha khá, thỉnh suy nghĩ kỹ trước khi đọc =v= Bi kịch của một sát thủ hạng nhất là gì? Đó là chết vì bị một sát thủ khác ám sát, càng tệ hơn là bản thân còn không biết kẻ đó là ai, và tệ nhất là, chết rồi còn trọng sinh, nhưng là trọng sinh vào một thân xác có thân phận không tưởng! Vâng, một viên đạn xuyên đầu, gần như ngay lập tức mất đi ý thức, khi tỉnh lại thì xung quanh Hắc Kiêu toàn là… minh tinh? Không, chúng tôi là đồng nghiệp của cậu. Công ty người mẫu à? Cám ơn cậu đã đề cao ngoại hình của chúng tôi, nhưng nghề nghiệp của chúng ta là… cảnh sát! ▼□▼ Sét đánh ngang tai có lẽ cũng chỉ thế này = Đường đường một sát thủ, nay lại đi làm cảnh sát vì dân trừ hại, Hắc Kiêu cảm thấy mình không thể xấu số hơn được nữa. Chấp nhận sống tiếp trong thân xác này ư? Vậy cái chết oan uổng trước đây của cậu phải giải quyết thế nào? Tìm ai tính sổ? Nhưng cho dù có bao nhiêu không cam lòng, bao nhiêu không muốn, sau khi ra viện, Hắc Kiêu – nay đã là Quan Cẩm, vẫn phải tiếp tục đến trụ sở cảnh sát để công tác. Ở đây, cậu gặp một tên biến thái ☆▽☆ Biến thái ấy là chuyên gia tâm lý học, rất đẹp trai, rất thông minh, rất tài giỏi, rất mặt dày, rất quấn người, y như keo dán chó = Biến thái ấy nhìn trúng cậu, nhìn thấu cậu, và bị cậu hấp dẫn một cách không thể cưỡng lại. Ở đâu ra một cậu trai nhìn thì thanh nhã tính cách lại ác liệt như vậy? Rõ là dân văn phòng thuần túy nhưng kỹ năng chiến đấu súng ống đạn dược lại kinh khủng đến thế? Cậu mạnh mẽ, cậu liều lĩnh, cậu thông minh, cậu lạnh nhạt, cậu bí ẩn, anh không thể rời mắt khỏi cậu. [“Anh có chắc chắn rằng đời này phải là tôi không?” “Chưa từng nghi ngờ.”] Anh từng bước xâm chiếm, cậu cũng không thể vô tình. Thế nhưng, bí mật nào đang chờ đón họ? Cậu sẽ bỏ qua mọi chuyện? Anh sẽ không chịu buông tay? Liệu có cách giải quyết nào thỏa lòng đôi bên? [“Tiểu Cẩm, em đã chết rồi mà vẫn rơi vào vòng tay tôi, vậy thì tôi tuyệt đối không thể buông tay!”] – Lục Vân Dương. Ngoài cp chính, truyện còn một số cp phụ khác, đều rất đặc sắc và cá tính, hãy đọc và cảm nhận. Ngoài cốt truyện lôi cuốn và tình tiết hấp dẫn, cách hành văn của tác giả và chất lượng bản edit cũng rất tuyệt vời, các vụ án kịch tính pha chút kinh dị, xen vào đó là chuyện tình cảm của những anh cảnh sát đẹp trai, đảm bảo đem lại cho người đọc đầy đủ những cung bậc cảm xúc thăng trầm ´∀`ノ~ ♡
anh chỉ cần em review