Thực tế, những câu chuyện ma tại Thuận kiều plaza vẫn chỉ dừng lại ở việc đồn đoán, truyền từ người này sang người khác. Đến nay, vẫn chưa có ai thật sự kiểm chứng được những lời đồn đoán này và cứ chìm trong những câu chuyện u mê và hoang đường. 3. Những
Tôi nghe kể câu chuyện như thế bèn thở dài: -Ừ! Ra là thế. Nhiều năm về sau, khi chúng tôi gặp lại nhau và hồi tưởng lại chuyện cũ, thì chuyện hai con ma trong Phòng số 4 Vãng Lai, của Trung Tâm Yểm Trợ Tiếp Vận Tiểu Khu Bình Thuận, lúc nào cũng được kể lại. Duy Xuyên
P16:Truyện Ma – Đèn Pha Oan Nghiệt – Tội Ác Vô Hình – MC Duy Thuận Kể Nghe Rùng Rợn @NHÀ MA Chuyện Ma - Đèn Pha Tàn Ác - Tội Ác Vô Hình - MC Duy Thuận Kể Chuyện Rùng Rợn Thời @ Ngôi Nhà Ma Tú Anh và Ngọc Mai là bạn thân của nhau, hiện cả hai đều đang là sinh viên. Trong một
Chuyện kể lại, vào khoảng năm 1973, trong một đêm văn nghệ do đồn lính Ngụy của ấp chiến lược Bình Mỹ Thuận tồ chức (nay là thôn Bình Lâm, xã Hàm Chính, huyện Hàm Thuận Bắc) có rất đông lính, cảnh sát và nhân dân tham dự. Khi đến màn vũ sexy phục vụ lính, du kích
Xem thêm: P25:Truyện Ma – Lưu Manh Đường Cùng – Ác nam đền tội – MC Duy Thuận Kể Nghe Hấp Dẫn @NHÀ MA Truyện Ma - Cái Kết Của Lưu Manh - Kẻ ác phải đền tội - MC Duy Thuận kể chuyện thú vị @ Ngôi nhà ma Nhạc của: - Blue Sizzle - Madness Paranoia của Kevin MacLeod được cấp phép theo giấy phép Creative Commons Attribution
Bài viết cho chúng ta thấy được mã tỉnh, mã huyện, mã trường phổ thông tỉnh Bình Thuận. Hi vọng qua bài viết này bạn đọc có thêm nhiều tài liệu bổ ích nhé. Để có kết quả cao hơn trong học tập, VnDoc xin giới thiệu tới các bạn học sinh tài liệu Thi thpt Quốc gia môn
Xã Long Hải. 77807. 8. Xã Tam Thanh. 77808. 9. Bưu Cục Phát Phú Quý. 77850. Hi vọng với bài viết tổng hợp zipcode Bình Thuận, mã bưu điện tỉnh Bình Thuận mới nhất áp dụng từ đầu năm 2018 đến hiện tại các bạn sẽ tìm được mã bưu điện của bưu cục tại tỉnh Bình Thuận
GnWLS. Chuyện xảy ra khi tôi và thằng Sâm em tôi ra Bình Thuận để gặp cô vợ sắp cưới tên Dung vài năm về trước. 2 a e tôi thuê nhà nghỉ gần biển. Vào khoảng 3h sáng tôi tỉnh dậy, 2 mắt bỗng dưng nhức, người cồn cào như có tiếng ai gọi thì nhìn sang bên cạnh thấy thằng em tôi vẫn chưa ngủ, nó vẫn ngồi đó bấm game. Tôi liền rủ nó ra biển tắm cho mát, nó nói giờ này ko có ai tắm đâu anh ra làm gì. Tôi nói vắng vẻ vậy tắm mới thoải mái. 2 anh em tôi ra đến bờ biển thì thấy có rất nhiều người đang đi dạo và tắm biển, lúc đó tôi ko mang theo mắt kính nên cũng ko thấy rõ 1 phần vì 2 mắt cũng đang nhức. Thằng em thấy yên tâm vì có nhiều người ở đây cũng vui. Thế là 2 thằng đi tắm và dạo vài vòng đến 5h sáng. Khi lên bờ đi vô trong gần nhà nghỉ thì có 1 bà lão nói giờ này đâu có ai sao 2 cậu ra tắm biển sớm thế. Thằng em tôi nói đông người thế mà, lúc nãy anh em cháu tắm chung với rất nhiều người. Thế là bà lão nói vậy là 2 cậu gặp hồn ma của những người chết ngoài biển rồi. Ko tin quay lại xem có ai ko. Tôi và thằng em chạy nhanh quay lại bãi biển ko thì ko có ai nữa chỉ thấy vài người dân chài chuẩn bị kéo lưới ra khơi. Họ cũng nói là tầm 3h-5h sáng ko có ai ra tắm biển cả. Thằng em quay sang nói chết cmnr anh ơi, lúc nãy anh em mình tắm biển chung vời rất nhiều ma. Tôi thì nói nó. Chết cmnr Sâm ơi, anh làm rớt ví khi chạy rồi. Tôi với nó quay lại chỗ lúc nãy xem bà lão đó nhặt được ví ko thì thấy 1 cô gái. Cô này đang cầm cái ví của tôi. Cô ấy trả lại và nói lúc nãy em đứng xa thấy 2 anh nói chuyện 1 mình rồi bỏ chạy ra bãi biển làm tới ví nên em nhặt trả lại. Tôi và thằng em hoảng hốt kể lại có bà lão mà. Cô ấy nói chết cmnr, vậy là 2 anh gặp hồn ma bà lão mới chết ở đây 2 ngày trước rồi. Nghe xong anh em tôi hoảng hồn tập 2, cảm ơn cô gái. Tôi rút trong ví tờ 100k ra để trả ơn cô ấy nhưng cô ấy nói tiền này em ko xài được đâu anh. Em xài tiền âm phủ anh ạ. Xong cô ấy cười man rợ, thằng em tôi nhìn lên thì thấy cô ấy ko có mắt, mũi, và miệng đầy máu. Nó nhanh nắm tay tôi chạy vào nhà nghỉ. 1 đêm tắm biển kinh hoàng.
Vào Đông. Tiết trời lành lạnh. Tôi kéo cao cổ áo “trận” để tránh giá buốt của đêm trừ tịch kéo về. Ngoài khung cửa sổ, gió hiu hiu, đong đưa những cành lá rũ chết. Bầu trời không trăng sao! Tôi. Một mình. Ngồi nhớ nhà! Giờ này sắp giao thừa rồi đó! Tôi định lấy giấy, viết, khai bút đầu xuân. Tôi cũng không biết mình sẽ viết những gì trong đêm giao thừa. Ý nghĩ chờn vờn. Muốn viết nhiều mà chữ nghĩa dường như trốn mất. Giờ này có lẽ Mẹ tôi sắp sửa “lì xì” cho các cháu Nội, Ngoại của Mẹ, đang tề tựu dưới mái ấm gia đình. Chúng đang xếp hàng thành nửa vòng tròn hình bán nguyệt, trước bàn thờ tổ tiên, để chờ Mẹ tôi cho mỗi đứa một phong bì đỏ, có tiền lì xì còn thơm mùi giấy. Nghĩ thế mà lòng tôi se lại! Tôi nhìn quanh phòng. Ngoài chiếc giường lẻ loi kê sát vách, cạnh cái bàn nhỏ, tựa cửa sổ; không còn một thứ gì khác hơn. Đây là một phòng ngủ “Vãng Lai” của Trung Tâm Yểm Trợ Tiếp Vận Tiểu Khu Bình Thuận; đơn vị mới mà tôi vừa đảm nhậm. Vị sĩ quan tiền nhiệm của đơn vị này, mặc dù đã nhận bàn giao công tác của tôi tại Khánh Hòa, hơn một tuần trước; nhưng mãi cho đến nay, vẫn chưa bàn giao lại “cư xá sĩ quan” mà tôi được sử dụng, trong suốt thời gian phục vụ tại đơn vị này. Tôi đảm nhậm đơn vị mới và nhận bàn giao chỉ trước giao thừa có mấy đêm. Vì vị Sĩ Quan tiền nhiệm chưa bàn giao cư xá, nên tôi được Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Yểm Trợ Tiếp Vận, cho phép tôi được xử dụng một phòng của Vãng Lai Sĩ Quan, cho đến khi tôi được nhận cư xá sĩ quan cấp riêng cho tôi. Tôi còn nhớ, khi trình bày với Thiếu Tá Phạm Minh, Chỉ Huy Trưởng để xin xử dụng tạm thời phòng vãng lai,Thiếu Tá Minh, có vẻ lưỡng lự, không bằng lòng. Ông nhíu mày dường như đang suy nghĩ để lấy quyết định. Một chập lâu sau, ông nói với tôi -Thật ra cũng bất tiện cho anh. Tình hình an ninh không được khả quan. Anh là sĩ quan cấp Tá, càng không nên cư ngụ bên ngoài doanh trại. Trong tình trạng này, tôi cũng đành để anh sử dụng vãng lai mà thôi. Tôi đáp Dạ cám ơn Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng. Ông ta có vẻ ngần ngại, hỏi lại tôi – Nhưng anh có sợ ma không? – Làm gì có ma mà mình sợ! Ông thong thả, nói gằn từng tiếng một – Nhưng tôi báo trước với anh nhé! Căn phòng mà anh sẽ sử dụng đã bỏ từ lâu, không ai dám ở. Ai đã vào đó, chỉ được vài giờ đồng hồ là chạy ngay ra thôi. Thiếu Tá Minh ngừng trong giây lát, rồi chậm rãi nói – Tùy ý anh đó! Sau này nếu có thấy ma, cũng xin đừng nghĩ là tôi chơi thâm nhé! Tôi quả quyết – Xin Thiếu Tá Chỉ Huy Trưởng đừng ngại. Tôi chẳng biết sợ ma! Hơn thế nữa mình không chọc ma thì ma cũng chẳng chọc mình bao giờ! Trao đổi xong, tôi bảo hạ sĩ Cảnh tài xế mang hộ tôi va ly và những thứ linh tinh khác vào phòng số 4 của Vãng Lai. Tôi thấy hạ sĩ Cảnh dường như hốt hoảng. Nhìn nét mặt, tôi thấy anh hơi ái ngại. Anh trình bày – Thiếu Tá bảo anh Liêm khiêng các thứ này với em. Tôi chưa hiểu được ý của anh, nên không do dự, tôi nói ngay – Chỉ có 1 cái va ly, anh khiêng một cái, còn những cái kia để lại cho tôi coi, sau đó, anh ra lấy các thứ lặt vặt đem vào phòng rồi khóa cửa lại. trao chìa khóa cho tôi tại Khối Tài Chánh. Mặt hạ sĩ Cảnh tái xanh – Dạ … dạ thưa… dạ thưa Thiếu Tá … thương em… cái mà em không dám vào phòng đó một mình em đâu… cái mà Thiếu Tá nói với anh Liêm đi cùng với em. Đi một mình em sợ lắm! Tôi gắt -Lính mà sợ ma. Chứ anh không biết ma nó sợ súng lắm hay sao? – Dạ! dạ thưa Thiếu Tá, nếu Thiếu Tá không tin em, phạt em … đánh em, bắn em … em cũng chịu, chứ có ông sĩ quan nào của Khối Tài Chánh mà… dám ở phòng đó một đêm thôi, em đưa đầu cho Thiếu Tá bắn! Tôi nhìn nét mặt xanh lét, nghe giọng nói ngập ngừng, dáng dấp run sợ, tôi biết anh ta đang hoảng hốt thật. Nhưng với tư cách là sĩ quan chỉ huy, tôi bình tĩnh hỏi lại anh – Tôi hỏi thật, anh đã thấy con ma trong phòng 4 vãng lai lần nào chưa, mà anh sợ khiếp như vậy? – Dạ Thưa Ông Thầy, em chưa thấy, chỉ nghe kể, em đã sợ chết cha em rồi. Chứ em mà thấy, chắc tim em ngừng đập ngay, đâu còn sống đến bây giờ .. Tôi lấy một điếu Pail Mail đầu lọc mời anh. Tôi rút thêm một điếu nữa, chăm lửa hút Tôi vỗ về anh – Hút đi! Bình tĩnh. Nào nói cho tôi nghe! Con ma như thế nào, nó ra sao? Hạ sĩ Cảnh hít một hơi thật dài, nhả khói thuốc làm nhiều lần. Anh nhìn quanh như sợ hồn ma đứng đâu đó. Tôi thấy anh đang tựa lưng vào thành xe Jeep, mắt lơ láo nhìn quanh. Anh không trả lời trực tiếp câu tôi hỏi mà nói quanh co – Thiếu tá mà ở phòng vãng lai đó, sáng sáng … anh Liêm cũng không dám đem cà phê vào phòng đó cho Thiếu Tá đâu! Không tin em… Ông Thầy kêu anh Liêm hỏi thử thì biết… ngay mà! Tôi bảo Hạ sĩ Cảnh – Được! Gọi Hạ Sĩ Liêm cho tôi. Hạ sĩ Cảnh mừng rỡ như thoát được gánh nợ, vôi vàng chạy về Khối Tài Chánh. Không bao lâu, tôi thấy Hạ Sĩ Liêm hốt ha hốt hoảng cùng chạy ra với Hạ Sĩ Cảnh – Dạ! Thiếu Tá gọi em? Tôi hỏi thăm dò ngay – Tôi ở tạm tại phòng vãng lai số 4. Sáng sáng anh chịu khó mang cà phê vào đó cho tôi được không? – Dạ! Thưa Ông Thầy! Ông Thầy bảo gì thì em cũng chết với ông thầy. Bảo em lên rừng bắn cọp, xuống biển bắt cá, em cũng đi ngay, mang về cho ông thầy … nhưng … Tôi nói lớn tiếng – Nhưng sao? – Ông thầy bắn em thì bắn, đưa em ra đơn vị tác chiến thì em cũng đành lòng … nhưng … nhưng biểu em bưng cà phê đến đó cho ông thầy thì em chịu chết thôi! Tôi gật gù -Thôi được! Hai anh khiêng hộ giùm tôi ba thứ linh tinh, lỉnh kỉnh này, rồi về Khối làm việc. Chưa thấy ma thì đã sợ! Còn đòi lên rừng bắt cọp! Làm gì có ma quỷ trên trần gian này! Suốt đời tôi chưa bao giờ gặp ma! Mà có gặp cũng chẳng sao! Nói xong tôi xách cặp đi thẳng vào phòng vãng lai. Hạ sĩ Cảnh và Hạ Sĩ Liêm rón rén bước theo. Đêm hôm đó, tôi thao thức hoài không thể nào ngủ được. Bên ngoài cửa sổ, bóng đen vẫn lạnh lẽo, bao trùm cảnh vật trong màn sương dày đặc của đêm trừ tịch. Không một tiếng pháo giao thừa! Đâu đây chỉ có tiếng súng bắn vu vơ của một tiền đồn nào đó, mà thanh âm rời rạc … lạc lõng, chơ vơ! Bỗng chốc mây đen kéo đến. Gió giật từng cơn. Mưa tuôn xối xả, như nước từ trên trời trút xuống. Tôi nằm xoay mặt vào tường. Ngấu nghiến từng trang cuốn tiểu thuyết, đến đoạn hấp dẫn, Chú Đạt và cháu Diễm đang chuyện trò, gợi tình nhau … Bất chợt tôi nghe một tiếng soạt, dường như có ai đang mở chốt cửa vào phòng tôi. Bình tĩnh, xoay người lại, nhưng tôi vẫn giữ nguyên ở vị thế nằm. Tôi đưa tay mò khẩu colt 45, vẫn còn y nguyên dưới gối. Căn phòng lặng thinh như tờ. Tôi nhìn về hướng cửa ra vào. Cửa vẫn còn khép kín. Tôi nhìn đồng hồ, 3 giờ 48 phút khuya của đêm trừ tịch. Không thấy động tịnh gì, tôi xoay người vào vách tường đọc tiếp cuốn tiểu thuyết… Khoảng vài phút sau, tôi lại nghe một tiếng soạt, như tiếng ổ khóa đang có người mở cửa. Phản ứng tự nhiên, tôi xoay người, bật dậy. Trong khoảnh khắc bối rối, tôi nhìn về phía cửa. Phút chốc, cánh cửa từ từ hé mở, như có ai đó muốn vào nhưng vẫn còn e dè chưa dám bước vào. Khoảng vài giây sau, một thiếu nữ đứng chần chờ trước cửa, nàng chăm chú nhìn về hướng giường tôi đang nằm. Qua cái mùng thưa. đã bỏ xuống để ngăn muỗi, tôi thấy một thiếu nữ trẻ, đầu đội chiếc nón lá, trên tay xách một cái bóp trắng, làm nổi bật chiếc áo dài nhung màu tím, màu áo của thời trang, mà vào dạo ấy nhiều phụ nữ thích mặc. Thiếu nữ vừa xuất hiện, rón rén bước đến nơi tôi đang nằm. Nàng nhìn rất chăm chú vào mùng. Ánh mắt ngạc nhiên, khi biết có người đang nằm trong mùng. Sau một hồi ngập ngừng, nàng lấy chiếc nón đặt úp ngay trên đầu mùng. Tôi choáng mắt trước sắc đẹp của nàng. Sau đó, nàng vén mùng, ngồi xuống cạnh giường. Hai chân vẫn còn để ở ngoài mùng, Vẫn chưa định thần, tôi ngỡ mình đang trong cơn choáng váng, nên vẫn nằm im không có một cử động nhỏ nào. Tôi tưởng tôi đã đi lạc vào đám mây mù của ảo giác hoặc đang rơi vào hoang tưởng… Thiếu nữ đưa tay choàng qua mình tôi. Mặt nàng nhìn thẳng vào mắt tôi dường như muốn nói điều gì nhưng lại thôi. Phản ứng tự nhiên, tôi đưa tay gạt ngang lưng nàng. Cảm giác rờn rợn, tôi cảm nhận tay tôi đã chạm vào một miếng vải nhung êm ả. Phút chốc hình hài thiếu nữ tan biến, trong ánh sáng mờ ảo. Bình tĩnh, tôi nhìn lên đầu mùng, chiếc nón mà thiếu nữ đã đặt trước khi ngồi trên giường tôi đang nằm đã biến mất. Tôi xem lại mé mùng, chỗ của thiếu nữ đã ngồi khi nãy, có một khoảng mùng bị kéo ra khỏi cái nệm, mà lúc vào trong giường, tôi đã nhét mùng dưới nệm để bầy muỗi khỏi bay vào. Tôi vẫn biết mình chưa ngủ. Tôi khép cuốn sách lại, trước khi xếp một góc trang mà tôi vừa đọc để đánh dấu mình đã đọc đến trang nào… Cảnh tượng chỉ xảy ra trong thoáng chốc chưa đủ làm cho tôi sợ hãi. Tôi vẫn chưa tin thiếu nữ đó là ma. Hoang mang, tôi ngồi dậy, bước ra khỏi mùng. Đến cái bàn nhỏ, có cái điện thoại dã chiến EE8, tôi quay vài vòng để gọi Phòng Trực. Im lặng không có tiếng bên kia đầu giây trả lời. Quay thêm một vòng nữa, vẫn lặng lẽ, không có một thanh âm nhỏ nhoi nào báo động cho biết điện thoại còn hoạt động. Tôi mở 2 cục pin để kiểm soát lại. Pin vẫn đặt đúng vị trí. Hơi bối rối, tôi mang vội đôi giày trận, tay cầm khẩu Colt 45. Tôi đi vội ra phòng trực. Dọc hành lang của nhà vãng lai, ánh sáng leo lét của các bóng đèn 25 watt, không cho đủ ánh sáng. Tôi cảm thấy có cái gì lành lạnh ở sau gáy. Đến Phòng Sĩ Quan trực, anh em có phận sự trực vẫn còn tề chỉnh trong trang phục tác chiến. Thiếu Úy Sĩ Quan trực thấy tôi, bèn đứng dậy, nghiêm chỉnh chào. Vị Sĩ Quan Trực đứng trước mặt tôi, với giọng nói và nét mặt linh hoạt. Anh ta có dáng điệu của một thanh niên còn trẻ, khoẻ mạnh. Gương mặt phản chiếu những nét linh động, hoạt bát… Tôi hỏi Hồi nãy tôi có gọi ra Phòng Trực, Thiếu Úy có nghe điện thoại reo không? – Dạ! Thưa không! Anh ta vẫn còn đứng nghiêm sau bàn trực và lễ phép hỏi tôi – Thiếu Tá cần gì? – Không! Tôi không cần gì! Tôi chỉ muốn thử lại điện thoại thôi! Hồi nãy tôi có gọi thử ra Phòng Trực nhưng không ai trả lời. Tôi đã kiểm soát lại Pin, nhưng điện thoại vẫn không hoạt động được. Thiếu Úy Sĩ Quan trực, thong thả nói – Tôi nghĩ là Pin đã hết hạn xử dụng. Tôi quả quyết -Không! Trung sĩ Giang, Hạ Sĩ Quan tiếp liệu, sáng nay có trao cho tôi 2 cục Pin còn nguyên xi mà. – Tôi sẽ cùng đi với Thiếu Tá, để kiểm soát lại đường giây điện thoại nối vào phòng số 4. Vừa nói xong, Thiếu Úy Sĩ Quan Trực rời bàn trực, định đi theo tôi. Nhìn quanh, tôi không biết ai là Hạ Sĩ Quan trực. Tôi hỏi – Hạ Sĩ Quan trực đâu? Trong một góc phòng, năm sáu quân nhân đang bao quanh bàn cờ tướng, Một Thượng Sĩ chạy đến bàn Sĩ Quan trực, nói – Dạ. Tôi trực đêm nay. Tôi dặn – Tôi về phòng vãng lai, thỉnh thoảng anh gọi vào phòng số 4, để tôi thử điện thoại nhé! – Dạ! Tôi cùng đi với Thiếu Úy Sĩ Quan Trực trở lại phòng vãng lai. Một điều làm tôi ngạc nhiên vô cùng. Mùng bị tháo gỡ ra khỏi giường gỗ, và được xếp gọn gàng, đặt ngay trên đầu giường. Mọi vật dụng dường như có ai đó làm xê dịch đi đôi chút. Trong lúc đó, viên Sĩ Quan Trực không lấy gì làm ngạc nhiên. Anh ta kiểm soát lại đường giây điện thoại dã chiến mắc vào phòng. Một chặp lâu sau, anh nói với tôi – Thưa Thiếu Tá, có một đầu giây điện thoại bị hở, tôi đã gắn lại rồi. Tôi sẽ gọi ra Phòng Trực, để xem còn trục trặc nữa không. Vừa nói anh ta vừa quay mấy vòng trên cái điện thoại EE8. – A lô! Phòng Trực có nghe tôi không? Bên kia đầu giây có tiếng trả lời. Tôi nghe Sĩ Quan Trực nói – Không có gì, tôi đang thử đường giây điện thoại. Cám ơn!. Anh ấy đặt điện thoại xuống và nói với tôi – Có lẽ hôm nay gió mạnh, nên cành cây ngoài cửa sổ lay động, làm hở mạch điện thoại. Nói xong, anh ta chào tôi về lại Phòng Trực. Còn lại một mình, tôi loay hoay mắc mùng và đi ngủ lại. Đến một nơi xa lạ, nên khó ngủ. Tôi tiếp tục đọc sách, chờ đợi và nghe ngóng chính hơi thở và con tim của mình đang đập thình thịch. Bỗng nhiên, từ trên trần nhà, ngay chỗ cái bóng đèn tròn, một người con gái mặt mày máu me, trên đầu có những lọn tóc rối, trắng phau, thả xuống gần đôi chân. Đầu đang bị treo vào một sợi dây thòng lọng. Hai tay và hai chân đong đưa như đang bị nghẹt thở. Mắt trợn tròng, liêng liếc. Một tay vẫy gọi tôi như cầu cứu. Tôi toát mồ hôi hột, vội chụp súng và chạy ngay ra Phòng Trực. Tôi kể chuyện cho Thiếu Úy Sĩ Quan Trực nghe. Anh ta cũng ngạc nhiên vô cùng. Tôi hỏi – Thiếu Úy ở đơn vị này lâu rồi, Thiếu Uy có nghe ai kể chuyện phòng đó có ma không? – Dạ thưa Thiếu Tá, tôi cũng có nghe nhiều người nói là phòng số 4 có ma, nhưng chưa nghe ai nói có người tự tử treo cổ lửng lơ trên trần nhà. Tôi nhìn đồng hồ treo trên tường của phòng trực thì đã 4 giờ sáng rồi. Tôi hỏi vị sĩ quan trực – Mấy giờ Câu lạc bộ mở cửa? – Dạ, 4 giờ rưỡi. Tôi hơi ngạc nhiên – Sao mở cửa sớm vậy? Anh ta thong thả trả lời – Cả tháng nay, Tiểu Khu ra lệnh cấm trại 100 phần 100, nên anh em đều ngủ lại trong trại. Câu lạc bộ mở cửa sớm để anh em uống cà phê, dùng điểm tâm vì 6 giờ đã điểm danh rồi. – Mấy giờ anh bàn giao phiên trực? – Dạ, tôi chỉ chờ Khối Điều Hành Tổng Quát đến để ký Sổ Bàn Giao. Anh ta giải thích thêm – Ở đây, Ban Trực chỉ chịu trách nhiệm từ 5 giờ chiều đến 5 giờ sáng. Còn trong giờ làm việc thì Khối Điều Hành Tổng Quát chịu trách nhiệm. Tôi nói – Tôi mời Thiếu Úy xuống Câu Lạc Bộ uống cà phê sáng với tôi. – Dạ được. Tôi sẽ cùng đi với Thiếu Tá. Vừa nói, anh vừa quay điện thoại – A Lô! Khối Điều Hành Tổng Quát đó hả! Cho người nhận bàn giao đi chứ! Trễ của tôi 10 phút rồi đó! Anh ta đặt ống nghe xuống, tươi cười nói – Khối Điều Hành Tổng Quát đang cho người xuống ký Sổ Bàn Giao! Ngay lúc đó, tôi nhớ mình chưa khóa cửa phòng Vãng Lai. Tôi nói – Thiếu Úy cùng tôi về phòng Vãng Lai, để tôi khóa cửa rồi mình xuống Câu Lạc Bộ. Chúng tôi cùng đi về phòng Vãng Lai. Vừa bước vào, chúng tôi thấy một thiếu nữ mặc áo nhung đen, đang nằm ngửa ra trên sàn nhà với chiếc gối hoen máu. Tôi đưa mắt liếc nhìn. Bỗng dưng tôi nghẹt thở. Tôi kinh hoàng, nhìn không chớp mắt. Vết thương rỉ ra trên cổ nàng và vệt máu vẫn còn nhỏ giọt, ươn ướt tuôn ra từ trên cổ nàng. Thiếu nữ cố hít một hơi yếu đuối, nàng từ từ chống khủyu tay ngóc đầu dậy. Nút áo bị tuột ra, hở ngực. Như có ai đã xé toét ra từ trước. Nàng đưa đôi mắt trắng dã, nhìn chúng tôi như cầu cứu. Chúng tôi còn đang ngơ ngác thì hình hài của thiếu nữ đó biến mất. Lần này tôi thật sự khiếp sợ. Giường ngủ bị lật úp xuống, bốn chân lộn ngược lên trần nhà. Tôi vội đẩy viên Sĩ Quan Trục ra khỏi gian phòng. Anh ta đang đứng lặng người ở trước cửa, há hốc miệng nhìn tôi, mặt mũi xanh như tàu lá chuối. Tôi đóng cửa và vội vã kêu viên Sĩ Quan Trực ra khỏi hành lang. Anh ta hổn hển nói – Ma! Chúng tôi lao mình ra khỏi hành lang và nhảy xuống cầu thang từng hai, ba bậc một. Xuống Câu Lạc Bộ, chúng tôi kêu cà phê và cháo gà để điểm tâm. Vừa liếm từng giọt cà phê nóng hổi, tôi vừa nhìn quanh. Câu Lạc Bộ đông người, mà tôi vẫn còn kinh hoàng, khủng khiếp nhìn quanh … một vệt máu còn đọng lại trên cổ người thiếu nữ đang nằm vất vưởng trên sàn nhà… Sau đó, tôi được biết, Câu Lạc Bộ do vợ một thượng sĩ thầu. Tôi nghe nói bà này đã bán câu lạc bộ này nhiều năm, nên tôi hỏi thăm về chuyện ma tại vãng lai, được bà cho biết như sau – “Chồng tôi phục vụ tại doanh trại này đã từ lâu. Anh ấy trước đây là lính khố xanh, sau khi Pháp rút quân về nước, doanh trại này được bàn giao cho tiểu đoàn 82 Việt Nam. Tiểu đoàn Bảo An Bình Thuận được thành lập do Đại Úy Danh làm Tỉnh Đoàn Trưởng, cũng đã đồn trú tại đây. Tỉnh Đoàn Bảo An bị giải tán và xác nhập vào Tiểu Khu cho nên nơi đây là Trung Tâm Yểm Trợ Tiếp Vận Bình Thuận. Nhưng trước năm 1945, doanh trại này là Phòng Nhì của Quân Đội Viễn Chinh Pháp. Hồi đó tôi còn bán cái quán nhỏ trước trại lính này. Nghe nói tụi Pháp có bắt về một thiếu nữ trẻ đẹp, bị tình nghi là tiếp tế cho Việt Cộng. Ban đêm tụi Pháp điều tra, đánh đập và hãm hiếp thiếu nữ này nhiều lần. Uất ức, cô ta thắt cổ tự tử và sau này con gái của Đại Úy Danh, Tỉnh Đoàn Trưởng Tỉnh Đoàn Bảo An cũng đã tự tử vì tình duyên trắc trở sao đó, cũng tại phòng số 4 của Nhà Vãng Lai này. Từ đó về sau, không một Sĩ Quan nào dám trú ngụ tại phòng số 5 của Vãng Lai đó.” Bà nói thêm – “Thiếu Tá Minh cho dọn dẹp phòng đó rất sạch sẽ, để khi nào có Phái Đoàn Thanh Tra nào mà hách xì xằng, vẽ vời thứ này thứ nọ, thì ông mời vào phòng đó để tạm trú. Ai vào ở cũng gặp ma và sáng hôm sau cuốn gói về Sài Gòn ngay mà không còn muốn thanh tra, thanh triết gì nữa.. Tôi nghe kể câu chuyện như thế bèn thở dài -Ừ! Ra là thế. Nhiều năm về sau, khi chúng tôi gặp lại nhau và hồi tưởng lại chuyện cũ, thì chuyện hai con ma trong Phòng số 4 Vãng Lai, của Trung Tâm Yểm Trợ Tiếp Vận Tiểu Khu Bình Thuận, lúc nào cũng được kể lại. Duy Xuyên, Tacoma Nguồn
Buổi sáng bữa hổm... Tại quán cà phê cháo lòng Bà Sáu Mập, Bác Bác Ba Phi đã kể chuyện Cọp Khánh Hòa. Bữa sáng nay, cũng tại quán cháo... bữa hổm Thằng Tư Rèn húp sạch tô cháo lòng, mà trong bụng nó muốn hỏi chuyện Bác Ba, nhưng chưa dám và nó hỏng biết tính sao, thì Bác Ba Phi cũng ăn xong, rồi xỉa răng... Ba Phi hút Thuốc Cái, quấn điếu bự, lại hút kinh niên, nên răng cỏ, đóng-khói đen hu, hàm răng...thì thiệt, nhưng răng hơi-hơi nhốm-chưng, nên bị lung-lơ, ba xí ba tú...như hàng rào ấp chiến lược...bị đào, nên kẻ răng mới...hít miếng lòng dai nhách vô đó. Ba Phi...hả họng, khượi được miếng lòng, liền kéo ra nghe cái chạch, rỏ to, rồi quăng miếng lòng heo...nghe cái phịt, thiệt là...mất vệ sinh và con heo con chạy lại ăn liền, nên hỏng thấy cái gì trên nền quán cháo hết ráo...Xong xuôi đâu đó, Ba Phi hỏi Tư Rèn - Mầy dòm tao cái gì, mà dòm dử vậy? - Tui đợi Bác Ba cạy xong kẽ răng... - Đợi chi vậy mậy, nói coi...Tư Rèn bậm gan hỏi liền - Đợi Bác Ba kể tiếp chuyện Cọp Khánh Hòa. - ...tao kể rồi... - Hí hí...còn thiếu ”vế hai” trong câu Cọp Khánh Hòa-Ma Bình Thuận, đó ông. - ...o=>>>...rồi sao...=>>> - ...?!...hì hì...Bác Ba, biết...còn hỏi đố, kể tiếp đi mà! Bác Ba Phi suy nghĩ hồi lâu, lấy tay gải ót mấy phát, im lặng một hơi, rồi nói - Hể kể chuyện ”ma” là tao...bắt buộc, phải nói tới thầy bùa Hên, chịu hong? - Trời! Lại lảo Hên!!! Oãi quá, nhưng Bác Ba cứ kể, để tui, coi sao? - A-ha-ha...khục khục...khạc, phèo...à ùm... Ba Phi tằng hắng hai ba phát, ho đi họ lại mấy tua=>>>rồi ôm ngực ”khạc-xịc” mấy lần, hỉ mủi tùm lum=>>>rồi...à ùm ú ớ=>>>rồi...nín khe luôn! - Héhé...Ba Phi ”nói rồi 3 phát”...rồi...rồi sao...zị chời??? Bà Sáu nói. - ...chưa nói được, để coi na...Ba Phi lấy tay gảy ót sồn sột, ra vẻ bối rối, Tư Rèn hỏi - Ủa...ăn cháo lòng mà ”mắc xương” hả Bác Ba??? - Hỏng có... - ...thì Bác Ba nói đi... - Tao nói ”khúc nào” bây giờ?! - ...nói tiếp cái khúc ”ma-bình-thựng”. Thế là Bác Ba Phi móc đải thuốc rê, hai tay Ba Phi quấn, miệng nói - Để coi...khi con Ma sổng chuồng, bà con nhè tìm bộ-ba trị cọp=>>>để trị ma. - Trời trời, vậy là trật cù chìa, thúi hẻo rồi. - Nghe tin ”mời trị ma”, thì ”bộ ba trị cọp” hết hồn, sợ quá, trốn về quê, để ẩn thân. - ...>>>...trời trời...sao kỳ vậy??? - Bởi bộ ba trị cọp, nhưng lại...sợ ma...hì hì... - É é...kỳ nha... - Kỳ gì, nè Tư Rèn, trị cọp...hỏng giống trị ma... - Ờ ờ...hé hé... - Do không ai trị, nên con ma nó ”lộng”, người ta mới đồn rùm. - ...?!...cha chả... - Chuyện Ma Bình Thuận, bị đồn riết=>>>đồn tới xóm Ngả Ba Vàm... Sau một hồi ngồi nói um-trời về chuyện Ma Bình Thuận, cả quán cháo im ru...nghe. Ai nấy cũng ngở ngàng, hỏng biết chuyện Ma Bình Thuận...có thật hay không?! Nhưng Ba Phi cứ nói...chắc là có, thì bà Sáu chủ quán cháo, cải Ba Phi - Đồn rùm, sao quán cháo hỏng nghe, ê-ê…mới sáng sớm, tính nói dóc hả? Tư Rèn nói - Ờ ờ ”nhứt bến đò, nhì lò rèn” sao lò rèn con, cũng hỏng nghe?!Ba Phi nói tỉnh khô - Người ta biết=>>>cái lò mầy với quán cháo nầy...sợ ma, nên ai dám đồn, mà nghe! - Vậy vậy, đồn sao=>>>bây giờ Bác Ba nói nghe chơi... - Đồn như vầy Ở Bình Thuận có con Ma, gọi là ma-lai, nó ”mó” ai, thì khắc chết. - ...>>>... - Vì vậy, lâu lâu, có người chết, rồi lại lâu lâu, cũng có thêm người chết, chết hoài... - Chết gì dử vậy, Bác Ba nói lý do coi? - Chết là do con ”ma-lai rút-ruột” ôn hoàn nầy gây ra, nếu ai đi cầu, mà không đào lổ lấp phân, nếu nó ăn được...là coi như, người đó bị teo ruột...ắt ngũm, đi tong... - Tời!!! - Cả làng hỏng dám ho, người ta cầu thầy pháp thầy bùa, nhưng thầy nào tới trị, thì trước sau gì, thầy cũng bị...thân bại danh liệt, còn nếu không, thì hỏng chết, cũng bị thương... - ...>...í cha cha...”ớn đạn”...quá he... - Lúc đó, người ta quýnh quá, nhè thỉnh bộ ba trị cọp...tới trị ma, nên thất bại thảm hại. - ...sao vậy...?! - Vì trị cọp...hỏng giống trị ma, nên bộ ba...bỏ chạy tét ghèn, rồi mấy dả đồn rùm ben. Bà Sáu thất vọng, nói - Ối trời, ông nội thằng Hùm, tía thằng Hùm, thằng Hùm bỏ chạy, thì ai dám trị ma? - Để coi na...ờ ờ...Tía thằng Hùm...mách, cho biết=>>>...rằng, thì là...là, là... - ...là là...sao??? - Ở xóm Ngả Ba Vàm, có Sáu Hên là thầy bùa dử, lảo già tay ấn, trừ tiệt quỉ mị tà ma! Khi Bác Ba Phi nói tới thầy bùa trời gầm Sáu Hên, trong quán, ai nghe, cũng nín-địt. Riêng Tư Rèn nó ”ghim” trong bụng, cái vụ ”thầy trị ma bình thuận” mà sao lại thân-bại danh-liệt, thì nó thấy ”ớn ăn” quá, nên nó...lo xa cho thầy bùa Hên, Tư Rèn nhắc lại - Trị ma, mà thân bại danh liệt=>>>là sao, còn=>>>hỏng chết cũng bị thương=>>>cũng là sao, nói cho con nghe, để con ”đón vận mệnh” thầy bùa Hên coi, híhí... Vậy là Tư Rèn, lo cho thầy Hên, nên hỏi kỷ quá xá. Ba Phi nói cho nó biết, như sau - Thân-bại là vầy Mấy ông thầy bùa kia, tới trị ma-bình-thuận, toàn là thầy dử, con quỉ 1 giò nào...nhúc nhích, là bị mấy thầy tó hết, để nhốt vô hủ, chật hủ, thì nhốt trong lu! - Ối trời...mấy ông thầy trị quỉ đó...dử thiệt... - Là thầy ”trị quỉ” nên, mấy ổng...khi dể ”con ma”...đó mới là ”sát số” mấy ổng?! - Nè...hởi chú Ba nó, nói chuyện ”thân bại” nghe chơi...híhí...Ba Phi nói tiếp - Thân Bại là vầy nè...Khi tới, quí thầy lo ăn nhậu, cứ đòi mấy món ”ác chiến” như Tiết canh heo rừng, sóc hầm tiêu, mễn nướng mở chày, cheo la-gu, kỳ đà rang muối, cóc kho xả ớt và nhái chiên rơm xả…với cháo bù tọt..vv và vv... - Tời tời...tòn-là món nhậu thứ dử...không hà... - Do ăn nhậu li bì, thầy bị “phá ruột“, nên ỉa chảy, ỉa lâu, nó lây qua ỉa kiết lỵ, rồi ỉa ra máu, rồi đi-không-nổi, quí-thầy ”bị 4 cái ỉa 2 cái rồi”, thì đành cuốn tượng, lết về quê! - Úi chà chà...hí hí... - Tao hỏi mầy=>>>thân hỏng bại, sao quí-thầy, đi-khỏng-nổi, phải lết...hé Tư con!? - Khửa khửa khửa...=>>>thế còn ”danh liệt” Bác Ba nói luôn coi, nghe đã-chỉ thiệt. - Sau đó, mấy ông thầy khác tới, cũng xưng là thầy-dử=>>>dử tới độ “thầy chạy“. - Hè hè...hí hí...tòn là thầy dử không hà, quá đã... - Quí-ổng cũng lập ”chay đàng” cũng gọi-hồn ”tróc-quỉ” tối trời tối đất 3 ngày 3 đêm. - Nhưng ở đây là ”con ma” nha Ba Phi, liệu mà nói. Bà Sáu nhắc chừng Ba Phi. - Ối tời tời...vậy là xí hụt, trật quẻ rồi he Bác Ba? Tư Rèn cũng rành, Ba Phi nói - Mấy ông thầy dử...thầy chạy nầy, trước khi ra tay, cũng ăn nhậu tè le...để bắt trớn. - Ối trời...thầy bà gì mà ăn nhậu hà rầm, vậy trời?! Ba Phi nói - Khi nhậu xừng-xừng, mấy ổng nói...nghe phát ham. - Gì đó...Ba Phi nói tiếp - Đã là ”thầy” thì phải nhậu “bứt gân“ bợm nhậu, phải “dắt lổ tai“ dân nhậu hết ráo... - Con bà nó, tòn-là dân ”bợm bảy” không hà...Bà Sáu chửi sảng. Ba Phi cho biết - Lúc quí-thầy sỉn-sỉn, bụng no nứt trứng, thầy dử...hìhì...cũng phải đi cầu, gặp đêm tối hu, nên thầy hỏng thấy đường, rồi gặp giờ xấu, nên thầy...té giếng. - Trời đất ơi...rồi kết cuộc nàm-thao...hehehe... - Thầy nầy, chỏng-khu cứu nạn thầy kia, nên sau cùng, quí thầy-dử...té giếng hết ráo! - Hí hí...nghe nó đã cách gì...Ba Phi nghe Tư Rèn...bộc bạch, rồi cho biết thêm - Tới sáng, chiếu nhậu vắng hoe, tưởng thầy bùa mà bị ”ma-dấu”, nên bà con đi kiếm, hỏng ngờ, mấy...cha của tao, đứng lủ khủ dưới đáy giếng, khóc hu hu...như bị đỉa đeo! - Sao mấy thầy hỏng leo lên, giếng có “bực“ mà?! Tư Rèn tài lanh nói. Ba Phi cho biết - Nè con, trên đầu của thầy, trong hông-giếng, có mấy con rắn mái gầm thò đầu, lè lưởi dòm xuống...nè Tư con, mầy leo lên...kiếm ăn!!! - Vậy là thấy ông cố tổ mấy ông thầy! - Dân làng nghe khóc văng vẳng, dòm-giếng, thấy quí thầy đang ngự lủ khủ ở...nớ. - Hí hí... - Thầy dử, mà khóc lóc...như con nít, tao hỏi mầy ”danh liệt“ hong chớ?! - Vậy là tanh banh thanh danh, còn thầy Hên mình...ngon ăn hong? Ba Phi nói - Thầy bùa Hên ”đã từng nói nhỏ” cho tao biết=>>>ổng ”chỉ học” bắt quỉ, còn ma thì thầy Hên chê, ổng khỏng thèm học...mới ra nông nổi - Khò khò khò... - ...thế, thế bi giờ, mới...ế-cùm-cum thầy bùa Hên rồi đa...hìhì... - Khà khà khà... - Khi tao hay tin có người vô xóm Ngả Ba Vàm tầm-thầy-trị-ma, là tao nghi-nghi. - Bác Ba nghi cái gì... - Tao nghi là, họ sẻ đi tìm thầy bùa Hên... - ...?!?!...hí hí... - Khi ông Hên biết tin đó, lảo xanh hồn, vội tìm tao, nhờ tao vấn-kế cho ổng. - Hí hí...Bác Ba ”vấn” sao đây>>>...??? - Con bà nó...tao chưa biết ”vấn thế nào” thì Tía mầy bàn Ba thằng nên đi trốn!!! - Ối trời, Tía con cũng xía vô chuyện nầy, hả Bác Ba, ngộ quá xá!? Ba Phi nói - Bởi vậy, Ba Phi...tao, mới...dám hô lớn Đây là “bộ ba xóm vàm“...khà khà. - Ồi trời trời!!! Lại thêm một ”bộ ba” nửa hả trời, mô phật?!? - Biết còn hỏi đố... - Rồi sau đó, Tía con...tính sao?! - Tía mầy về nhà lục tủ, gom tiền, má mầy hỏi, tía mầy hỏng nói, làm má mầy giận, vậy là má mầy...coi như, xí bùm bum tía mầy! - Trời!!! Còn Bác Ba? - Tao về nhà gom đồ xong, thì lảo Hên lót tót chạy tới, lảo hối tao đi như chạy giặc! - Ông Hên làm gì dử vậy chớ? - Chớ chậm trể, người ta tới, mời thầy bùa Hên đi ”trị ma”...thì ổng có nước cắn lưởi. Bà Sáu chủ quán, nảy giờ ở dưới bếp nghe hết ráo, nên nói lớn - Xời, khi khổng khi không, ba cha ra đi, bỏ xứ...xời...Ba Phi...né nghe cái ót - Sao là ”đi bỏ xứ”, tui tính đi tới ”khung trời tăng nhơn phú”... - Úi chời...=>>>”khung trời tăng nhơn phú” nghe nên thơ quá hén... - Ừ vậy đó...hìhì... - ...=>>>tới ”khung trời ấy” thăm ai vậy chú Ba Phi? - Thăm thằng em út Tám Nhểu. - Bác Tám ở đâu? Tư Rèn hỏi. - Tám Nhểu ở gần Cầu Bến Nọc, xứ Gò Công Trao Trảo, miệt Thủ Đức...*** - Úi tời...Bác Tám Nhểu, có nói dóc dử hôn, Bác Ba Phi khai thiệt coi...hì hì... - Thằng Tám Nhểu nói dóc...tàn canh bí đao, y xì như tao...hì hì... - Khửa khửa khửa... - Bộ Ba đi lên Miền-Tăng-Nhơn-Phú bằng cái gì! - Đi xe lửa lên SaiGon, rồi từ SaiGon, đi xe đò lên Thủ Đức...dể ẹt hà!!! - Lâu lâu ”đi thầy gòn” một phát, đã nhen...!!! Từ Rèn nói vậy. Nghe khen, Ba Phi khoái tỉ, xì ra một chuyện...=>>>nghe ”mê-thu” như vầy - Khi ngồi xe lửa, ”bộ ba” nghe đồn, là ở Trảng Bom...có mỏ vàng!!! - Trời!!! Tư Rèn kêu trời. Ba Phi nói luôn - Nghe vậy, tao nói, sẻ đào vàng để làm giàu, tía mầy mê quá, liền kêu một lít đế với một lạng tép-mở, để ba thằng nhậu…ăn mừng trước! - Trời trời, chưa chi đã nhậu ăn mừng... - ...quá đã, kể tiếp coi chú Ba. Ba Phi kể liền - Nhậu đả-chỉ xong, ”bộ ba” nằm ngơi, nhè...ngủ quên, mới thắc họng!!! - Úi chời... - ...con bà nó...khi xe lửa chạy tới ga Tháp Chàm Phan Rang, lảo soát vé, kêu dậy, chửi rủa một tăng, rồi đuổi xuống ga, như đuổi tà!!! - Cha chả...mấy ông ăn nhậu gì...mà bầy hầy quá! Ba Phi kể tiếp - Trong khi đó, mấy ông Bình Thuận khổng tìm được thầy trị ma=>>>cũng đi xe lửa về quê, rồi cũng xuống ga=>>>cùng lượt với tụi tao=>>>đả-đíu chưa nè!!! - Úi chời chời... - Mấy cha đó, thấy tụi tao bị đuổi, mấy ổng thấy tội nghiệp, bèn hỏi thăm qua lại, mới lòi ra, là mấy ổng vô Ngã Ba Vàm, tìm thầy bùa Sáu Hên...chết tổ hôn Tư? - Ối ối... - Bây giờ...mới thắt họng nè Tư Rèn ơi...huhu và huhu...Ba Phi rên thấy thương luôn. - Trời!!! Lưới trời lồng lộng khó thoát, he??? - Nói vậy nghe hỏng vui mậy! Đó chỉ là “trời xui đất khiến“…thôi nhé! - Khửa khửa khửa… Nói tới đây, y như rằng, Bác Ba Phi lấy đải thuốc, móc cục Thuốc Cái, quấn 1 điếu, bập một hơi…mấy bập, chu mỏ, xả khói, như khói xe lửa, rồi nói tiếp một hơi dài - Khi biết chuyện “tìm thầy“ nầy ông Hên tá hoả, tía mầy xanh gân, tao thì thần hồn nát thần tính! Tao cũng hỏi qua-loa lấy lệ, về chuyện ma-cỏ, thì mấy ông đó, cho biết rõ - Con ma bình thuận đã “tiển” về quê…câu cá, cả chục ông thầy rồi, thời may, nhờ “bộ ba trừ cọp khánh hòa” thày lay, xí xọn, cho biết=>>>còn 1 thầy dử nửa, giỏi gấp 10… - …híhí…Ba Phi nói tiếp - Bộ ba trị cọp cho biết thêm Ông thầy bùa, mặc dù…nhỏ con, nhưng chơi toàn bùa miên ngải thái, còn tà ma quỉ quái hay con khỉ gì, lảo ta cũng nhốt vô hủ ráo nạo… - Úi chà, con hỏng ngờ tài nghệ của thầy Hên…vang vội tới đó!!! Ba Phi nói tiếp - Mấy ông đó “cảnh cáo tao” Hảy coi chừng thằng “tay mặt“ của ông thầy bùa…nhỏ con, thằng-tay-mặt nầy…nói dóc tàn canh gió lốc, còn dặn tao…lại phải để ý thêm ông thần…sồn sồn thứ ba, ông cố nầy già hơn thằng nói dóc một xí, lại còn ăn nhậu bạt mạng tứ phương, lì hơn trâu, uống rượu như hủ chìm, ẩn hiện như ma như quỉ, ổng nhậu vô 1 xị…là coi trời bằng hột tiêu?! - Hỏng lẻ ông “sồn sồn“ nầy là Tía con? - Chứ ai vô đây, biết còn hỏi đố mậy?! - Úi chời chời… - Mấy ông đi tầm-thầy-trị-ma nói thêm Bà con xứ Bình Thuận đang…sợ ma, muốn dọn nhà bỏ xóm, dân tình khổ quá, chưa biết tính sao…tao nóng ruột, nói đại - Mấy ông có tin là bộ-ba tui, trị nổi con ma đó hong?! Mấy ổng nói - Ối xời! Bộ Ba...cái cù loi...=>>>mấy ổng khi-dể vậy đó=>>>tử-cưởng hong Tư?! - Hehehe... - Một ông già khác...bất chợt, khều tao ra chổ khác, nói nhỏ - Mấy ông là ai, ở đâu tới, tới đây làm gì? - Ý chà chà, hỏi vậy, Bác Ba...biết trả lời sao? - Ông ứng bà hành, bửa đó, tao nói...y như tỉu-thiết - Bác Ba nói lại coi...híhí...Ba Phi nói - Đừng hỏi tụi tui là ai, cũng đừng nên biết tụi tui từ đâu tới, cũng hỏng nên tìm hiểu, tụi tui tới đây để làm gì, cứ mặc kệ tía ba thằng tui, vậy được hong, mấy cha?! - Cời cất cơi...sao ”bộ ba” của Bác Ba, tính trừ ma, mà lại giấu tông tích??? - Là bởi, con ma đó linh lắm, nó biết ai trị nó, thì nó cho ngũm cù đèo trước! - Ối...Bác Ba tính-tón như thần... Tao kéo tay ông đó, tới bên ông Hên, tao nói nhỏ - Thầy Hên nè, ông nầy nhờ mình trị ma, mà sợ tụi mình...bỏ chạy mất guốc! Tía mầy nghe được, nóng mặt nói luôn, hỏng ngại miệng - Gỉỉỉỉỉ??? Tụi tui mà sợ, mấy thằng nầy mà sợ ma, hỏng dám sợ đâu... - Công nhận, Tía con dử thiệt...Ba Phi nói tiếp, Tía Tư Rèn nói như vầy - Tui vô một xị=>>>gặp trâu điên, tui còn dám dăng tay chận đầu nửa là...ối nhằm nhè gì tui chớ, nè...con quỉ 8 giò, tui coi như pha, chớ ở đó mà lo, ma với cỏ cóc ken!!! - Tía con ăn nói dử dằn vậy hả? - Chớ sao! - Tía con, quá đã...hí hí...Bác Ba Phi nói tiếp như vầy với Tư Rèn - Ông già bình thuận đó, nói lúc trước, có một ông thầy nói còn dử hơn Tía mầy, nhưng khi thầy đụng trận, con ma âm binh đó, nó biến thành con quỉ 1 giò... - Tời tời...Ba Phi nói tiếp - Chỉ 1 giò thôi, vậy mà, nó rượt lảo thầy đó chạy…té hầm, bà con tưởng ông thầy qui tiên rồi, mộ phật!!! Ông già khác, đứng kề bên, nói thêm - Nè nè...tui nói 3 ông đừng buồn Ông ốm nhom, ông Hên đó Tư, ông ốm nầy mà thầy bà gì trời? Xin lổi, còn ông sồn sồn kia; là Tía mầy đó, lảo nầy gan góc gì mà ca với kệ, còn ông, là tao đó Tư, ông đó nói như vầy=>>>xin lổi, tui nói cho ông biết, tui chắc cú là ông nói dóc tàn canh bí đao, tui...nghía là biết, tui bảo đảm vậy luôn!!! - Úi trời trời! Mới gặp, mà ông đó, đã ”thấy” Bác Ba nói dóc, hả trời!? - ...ai biết đâu nà, hìhì...Bà Sáu thấy Ba Phi cười hìhì, thì nóng gà, hét - ...nè...nè, gặp người lạ, mà Bác Ba Phi ”trổ tài” làm chi, sao ngu vậy chớ? - Kệ tui nhe, tui nói dóc, cũng hỏng có chết thằng tây nào nhe...héhé... - Rồi sau đó? Tư Rèn hỏi tiếp. Ba Phi nói - Mấy ông đó bỏ đi, vì khi-dể tụi tao ra mặt, ông Hên với tía mầy nóng như hơ, nên quyết lòng triệt con ”ma bình thuận”, để mấy ông đó, biết tài nghệ thầy Hên...siu tới bực nào! - Quá đã, cứ hể hỏng ai chịu thua là con mê rồi! - Hì hì...Ba thằng tao bàn tính, nếu con ma đó tinh ranh, thì tụi tao chơi kiểu khác…nó sẻ bó tay, chịu chết, tao bảo đảm luôn, đó Tư...?! - Bác Ba...chơi kiểu gì??? - Tao dụng-kế Tôn Ngô, là lấy kế Tôn Tẩn với Ngô Khởi, tao...gộp làm một, thì chỉ có ...tề thiên thòng xuống, thì may ra, mới cứu nổi con ma thần sầu nầy?! - Bác Ba ”gộp-kế” cách nào, chỉ con, để con học lóm, được hôn? - Tao gộp “điệu hổ ly sơn kế“ vô “ve sầu thoát xác kế“ với một xí “dương đông kích tây kế“, cho mầy hay, chơi kế-gộp nầy, thì Lốc Cốc Tử Tiên Sanh, nếu...biết, cũng bó tay. Bà Sáu chủ quán nghe Ba Phi nói tía lia, nhưng nghe...chả ra làm sao, liền hỏi gắt - Tóm lại, là “bộ ba“ của Bác Ba Phi...làm cái giống gì, ở ngoải, hè? - ...híhí...giả bộ đi ăn mày...=>>>...để dương đông kích tây!!! - Tời tời!!! Dồn cục kế độc trong binh pháp Tôn Ngô, nghe thấy ghê, tưởng sao Cả đám đi ăn mày!? Con nghe, con nói thiệt luôn, là con “oải” Bác Ba quá nha. - Mầy sao lộn xộn quá! Tao kể tiếp nè… Bà Sáu nghe cho đã, bất ngờ, nói vọng lên từ dưới bếp - Giỏi quá he, nói lòng vòng...thì cũng đi ăn mày, xời! Bà Sáu nói sóc tiếp - Sao hỏng đi mua ve chai cho có vẻ quí-sờ-tộc, hay văn minh chút chút, là mua tỉn dạo lòng vòng, rồi ra Phan Thiết bán lại cho hảng nước mắm? - Ờ ờ…Sao Bác Ba hỏng mua dạo tỉn nước mắm? Bác Ba vụng tính quá! Theo con, con mua tỉn nước mắm, đem giao cho chành, ăn tiền cò là xong! - Tao nói cho mầy với chị Sáu nghe mà chán Tỉn nước mắm ở đây, ông Chín Tiều thầu mua hết rồi! Mối ruột của ổng mà! - Trời đất, ông Chín Tiều cũng thò tay ra tới ngoải hả trời? Tư Rèn có vẻ thất vọng, sau đó, nó nói - Nhưng mà, có cái nầy, con nói Bác Ba đừng buồn, mà dù Bác Ba có buồn...thì thây kệ Bác Ba, Bác Ba có chửi...con cũng nói, bực mình quá mà!!! - ???…ý cha cha…bực cái gì, nói tao coi... - Bác Ba dở tệ, đụng chuyện bí, cứ làm ăn mày, sao hỏng làm...cái khác? - Ừ, Ba Phi làm ăn mày kỳ cục quá mậy Tư? Bà Sáu nói theo. Ba Phi nóng mặt - Làm cái khác, là làm cái giống gì, mầy nói tao nghe thử, hử??!! - Làm người đui!!! Bà Sáu hỏng chịu, nói - Trời...Tư ơi Tư, mầy bày cho Ba Phi làm người đui, thì còn ra cái thể thống gì? - Chớ con bực Bác Ba cứ làm ăn mày hoài! Đui thử một lần, coi được hong? Ba Phi nghĩ thầm trong bụng Đúng là mình cứ hể ”bị bí” là làm ăn mày, thôi được… - Nè Tư, tụi tao tính làm thằng đui, còn làm ăn mày, là do tía mầy chỉ vẻ, đó đa. - Sao??? - Tía mầy nghe tao bàn làm thằng đui, thì ổng xanh gân… - Sao...ậy??? - Ổng nói, tao xúi bậy, lở tổ trác, bị đui luôn=>>>thì có nuớc đi ăn mày=>>>vậy thà làm ăn mày trước=>>>thì sướng hơn...hehehe... - Trời!!! - Sau đó, tía mầy sợ đui thiệt, ổng trốn về quê… - Ủa ủa... - Tía mầy...chơi độc, trốn mất, bỏ lại hai thằng tao, bơ vơ nơi xứ lạ, quê người! - …!?!... - Sau đó, tao biểu ông Hên đóng vai thằng đui… - Còn Bác Ba? - Tao làm thằng thấy đường!!! - Trời! Nhưng sao Bác không đui cho trọn gói?! - Tao phải thấy đường để dắt thằng đui đi chớ ụa! Nhưng mà Tư ơi, hai thằng đương mạnh giỏi, mà đi xin ăn, tao cảm thấy nhục nhả gia tiên quá cở! - …?!?...Vậy có đi ăn mày hôn... - Thầy Hên “cứu nhân độ thế“ thì phải hy sanh bổn mạng nhe, đời mà! - Bác Ba đui làm sao...cho Bà Sáu bằng lòng, chớ đui mà con mắt hí hí, ai tin? - Ai nói mầy...hí hí, tao cho ông Sáu Hên đui thiệt luôn! - Trời trời...làm sao...để đui? - Tao lấy mủ xoài trộn với mủ cây sung… - Là loại “mủ cây“ Bác Ba chỉ con, để trét trên nhánh cây cho chim dính cẳng? - Ờ! Tao trét ngử đó vô mắt lảo Hên, hai mí nó dính cứng ngắt, tao dắt lảo ra chợ, bà con tưởng ông Hên đui giả, áp nhau banh mắt, coi có đui thiệt...mới cho tiền! - Banh nổi hong? - Banh ra sao nổi? Bửa đó, lảo Hên chịu đau, còn...tao lượm tiền trong lon sửa bò!!! - Vậy là trúng mánh rồi. - Không ai nghi đui-giả, đúng là chơi kế độc, thì con ma bình-thựng...tận số rồi. - Tao dắt ông Hên đi một vòng...thám thính, rồi về, lúc về, ổng đá vô cục đá, nên tróc cha nó móng cẳng, tới nhà, thầy Hên banh thử mí mắt, thì…chết cha mồ tổ rồi. - Sao...sao...!?! - Ông Hên banh muốn tét mí mắt, mà nó...hỏng nhả, lảo Hên chửi tao quá ể! - Chửi Bác Ba hả, chửi sao, nói nghe... - Chủi vầy Tao đui luôn là mầy chết cha với tao, mầy nói dóc, làm tao tiêu dên...hu hu...=>>>...mắc toi mầy, suôn dịch mầy, bà xẹt cho...suôn toi mầy luôn...huhu. Tự nảy giờ Bà Sáu nghe, mà nóng ruột dùm cho ông Sáu Hên - Cẳng chim dính mủ, gở hỏng ra, thì mắt ông Hên banh sao nổi, nè trời, rồi sao... - Tui định mua…lưởi lam cạo râu, về rọc! - Trời! - Ông Hên nghe vậy, chửi tui quá trời luôn! - Chửi nửa hả? Chửi sao? - Mầy là thằng tàn ác, mắt tao mầy trét mủ cây, rồi lấy lưởi lam, tính rọc cái rẹt là xong hử, tao chết á hả, tao thành con quỉ 1 giò, tao trù ẻo mầy, cho mầy què giò...hu hu… - Anh Sáu bình tỉnh, Ba Phi nói, từ từ mình tìm cách gở. - Gở ông nội mầy...huhu và huhu...Húhú... - Rồi sau đó? Bà Sáu hỏi. - Bà con tưởng...oánh lộn, ào tới coi, tui hoản hồn kinh, cỏng thầy Hên chạy mất… - Cỏng thầy Hên chạy đi đâu, nói mau??? Ba Phi...nghía ra, thấy Sáu Hên tà tà đi tới, nên không biết nói cỏng thầy hên...chạy sao cho có “văn minh“ một xí. Rồi cũng bởi thấy thầy Hên, nên thằng Tư Rèn hỏi dồn - Bác Ba cỏng ông Sáu chạy đi đâu? Sáu Hên bước tới, Tư Rèn hỏi luôn - Ông Sáu, Bác Ba nói, cỏng ông Sáu, vậy mà có cỏng hong? Sáu Hên nói bừa - ...hì hì...cỏng hà rầm...nhưng tao huỹnh hồi nào, mà cỏng tao nửa đó, hả Ba Phi? - Thì thì…ca ca...cái cái...Thấy Ba Phi cà lăm, thầy Hên nói...có vẻ căng - Tao kiếm mầy thấy bà, té ra mầy nói dóc ở đây, Ba Phi mầy...làm khổ tao với thằng Hùm, mầy thiệt là báo hại, tụi tao...quá khổ với mầy!!! - Chuyện gì vậy ông Sáu? Tư Rèn hỏi, thầy Hên nói - Ba Phi phải về ngay bây giờ, về ngay tức khắc, mầy quá lắm rồi, về ngay... - Có chuyện gì vậy ông Sáu? Bà Sáu Mập lo lắng. Sáu Hên càng nói, càng làm cho sự việc trở nên to tát khôn lường - Nếu không có chuyện tối hệ trọng, tui đâu có rảnh để đi kiếm thằng mắc dịch nầy, mầy về ngay Ba Phi, chờ lâu, tao không bảo đảm...tánh mạng đâu nhen. - Chuyện gì mà...nghe thấy ớn quá cở vậy chời...!?!? Ba Phi hết hồn. - Mầy về, khắc biết, mầy tận số rồi Ba Phi… - Thôi chú Ba về đi, coi có chuyện gì! Sáu Hên nắm tay Ba Phi chạy ào ra khỏi quán, phải nó rỏ, là chạy toé khói, coi bộ chuyện nầy lớn lao thiệt tình, Sáu Hên mệt thở muốn hỏng ra hơi, Ba Phi mắt đổ hào quang, cũng thấy rung trong bụng, đang chạy, Ba Phi kêu ngừng, bèn hỏi - Chuyện gì vậy, nói lẹ coi, tui rung quá... - Chuyện quan trọng, Sáu Hên nói, không có mầy, ắt không xong! - Mà chuyện gì mới được chớ? - Thằng Hùm đợi mầy ở nhà tao, phải về ngay…kẻo muộn!!! - Chuyện gì vậy trời, chuyện gì vậy anh Sáu? Tui rung quá… - Thằng ngu thiệt tình, mầy hỏng biết chuyện gì mà thằng Hùm chờ mầy? - Thiệt tình, hỏng biết, tui biết, tui...cùi liền… - He he he... - Ca ca...cái gì, mà thằng Hùm chờ tui??? Ba Phi tình thiệt, hỏi thiệt. Sáu Hên nói thiệt - NHẬU !!! - Má ơi... - Muốn nhậu...đủ tay, tao kiếm mầy mệt quá. - Hehehe... Do vậy, do thầy bùa Hên...sợ đui, nên thầy Hên chưa trị được Ma Bình Thuận... Chớ nếu không=>>>?!>>>biết đâu chừng>>>...vậy cho nên, tới bây giờ... Chuyện Ma Bình Thuận, vẩn còn ”tiếng”...=>>>là vậy đó...?! -Chú thích *** Quí Độc Giả muốn biết Bác Tám Nhểu, em út Bác Ba Phi...nói dóc cở nào, thì... Xin vô đề mục Buồn Vui Quân Trường trong trang Web nầy. Tựa bài nằm trong phần Ngư Tiều Canh Mục, đó là Canh Bài Lảo Nông. Và...coi thêm bài Đánh Cờ, khắc rỏ Bác Tám, em Bác Ba Phi.
chuyện ma bình thuận